Thẩm Vãn rút điện thoại, gọi cho Mặc Kiêu "Tôi không quan tâm anh bây giờ đang làm gì, cút về đây cho tôi "
Nói xong, bà cúp máy.
Mặc Kiêu nhíu mày.
Thẩm Vãn dùng từ "cút", chứng tỏ bà rất tức giận.
Chẳng lẽ Bạch Khanh đã nói chuyện với bà nội?
Tâm trạng Mặc Kiêu không hiểu sao trở nên vô cùng tồi tệ, hai mắt u ám.
Vân Tử Du nhìn thấy cũng sợ hãi.
"Mặc Kiêu, anh sao vậy?" Vân Tử Du cắn môi "Có phải Bạch Khanh không muốn ly hôn, nên đã nói với bà nội anh rồi không?"
"Không rõ." Mặc Kiêu cầm lấy áo khoác "Anh đi ra ngoài một chút."
“Buổi tối anh có về không?” Vân Tử Du nắm lấy vạt áo của Mặc Kiêụ
"Có." Mặc Kiêu gật đầụ
Vân Tử Du nở nụ cười rạng rỡ "Em sẽ đợi anh, dù anh về muộn thế nào em cũng đợi."
Cô tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tay nữa.
Mặc Kiêu nhìn cô ta một cái thật sâu, rồi bước đi.
Ánh mắt Vân Tử Du trở nên lạnh lùng.
Mặc Kiêu trở về nhà họ Mặc.
Thẩm Vãn chặn anh ta ở cửa.
"Mẹ, có chuyện gì vậy?" Mặc Kiêu lạnh lùng hỏi.
"Cả người toàn mùi thuốc sát trùng, sao? Biết chuyện nối dõi tông đường là vấn đề của bản thân nên đi khám ở bệnh viện rồi à?" Thẩm Vãn lạnh lùng hỏi.
Mặc Kiêu nhíu mày "Mẹ, mẹ đang nói gì vậy? Sức khỏe của con rất tốt."
"Rất tốt, vậy tại sao con không muốn có con?" Thẩm Vãn không vui hỏi.
"Là Bạch Khanh không muốn." Mặc Kiêu nhàn nhạt nói.
"Vớ vẩn." Thẩm Vãn lạnh lùng nói "Mặc Kiêu, chuyện như vậy sao con có thể đổ lỗi cho một cô gái? Nói như thế giống như con đang oán trách vợ mình không sinh được con, làm sao mẹ có thể dạy ra một đứa con trai như con "
Mặc Kiêu nhíu mày "Con nói thật mà."
Anh ta đã thử dò hỏi Bạch Khanh.
Sau một lần ân ái.
Bạch Khanh nói muốn đi học vẽ tranh.
Mặc Kiêu liền nói, nếu thấy nhàm chán thì sinh con thấy sao?
Bạch Khanh đã thẳng thừng từ chối.
Thẩm Vãn cười lạnh “Con có nhắc đến chuyện sinh con không?”
"Có." Mặc Kiêu gật đầụ
"Nói nhảm, nếu cô ấy không nói vậy thì con có bỏ qua cho cô ấy không?" Thẩm Vãn tức giận "Mẹ đoán con lại nói cô ấy nghĩ những điều không nên nghĩ, và nếu hai người có con, Vân Tử Du quay lại thì con sẽ sao đây?"
Mặc Kiêu trầm giọng "Nếu Bạch Khanh muốn có con, có thể sinh ra để con và Tử Du nuôi dưỡng, cô ấy còn trẻ có thể tìm được một người đàn ông khác."
Thẩm Vãn tức đến cười "Con chắc chắn không phải con trai mẹ, mẹ phải đi kiểm tra xem có nhầm lẫn gì không "
Mặc Kiêu "..."
"Mẹ ít khi xen vào chuyện của con và Bạch Khanh, nên hai người muốn thế nào thì thế nấy." Thẩm Vãn lạnh lùng nói "Dù sao con cũng là tên tệ bạc như vậy, cũng không xứng với Bạch Khanh, văn phòng luật sư của mẹ có rất nhiều thanh niên tài tuấn, người xứng với Bạch Khanh rất nhiều "
Nói xong, Thẩm Vãn quay người đi về.
Mặc Kiêu nhíu mày.
Anh ta biết bà nội thích Bạch Khanh, nhưng việc Thẩm Vãn cũng thích Bạch Khanh khiến anh ta có chút bất ngờ.
Dưới bầu trời này, làm gì có bà mẹ chồng nào lại đi tìm đàn ông cho con dâu của mình.
Nhưng trái tim Mặc Kiêu lại khẽ nhói.
Nghĩ đến việc con thỏ trắng nhỏ bé đáng yêu đó được người đàn ông khác ôm ấp, anh ta cảm thấy khó chịụ
Mặc Kiêu lên lầụ
Bạch Khanh đang ôm chăn ngủ say trên giường.
Mặc dù họ không vui vẻ khi chia tay.
Nhưng cơn giận của Mặc Kiêu đối với cô từ trước đến nay không bao giờ kéo dài quá lâụ
Đều là tới nhanh đi cũng nhanh.
Quả đào mật này thật sự rất ngon miệng.
Anh ta nhìn không nhịn được mà cắn hai miếng.
Bạch Khanh lúc ngủ có một tật xấu, chính là không thích mặc quá nhiều quần áo, cô cảm thấy rất trói buộc.
Cho nên sau khi lên lầu, cô liền thay chiếc váy ngủ màu trắng ngọc trai.