⬅ Trước Tiếp ➡

Tích lẳng lặng nhìn khuôn mặt tràn đầy mong đợi của Triệu Tuyết Nhi, thong thả đáp lại hai chữ "Là giả đấy." Biểu cảm của Triệu Tuyết Nhi cứng đờ, nhìn Nhan Tích với vẻ mặt phức tạp.
"Vậy...
vậy sau khi tôi phẫu thuật xong, có phải rất khó sinh con không?" Giọng cô ta hơi run rẩy, cả người trông vô cùng đáng thương.
Nếu là bệnh nhân bình thường, lúc này Nhan Tích còn có thể an ủi vài câu, nhưng Triệu Tuyết Nhi lại là tình địch của cô.
Nhan Tích bình tĩnh nhìn cô ta, giọng điệu thản nhiên "Vạn sự không có gì là tuyệt đối, cho nên cô Triệu, cô phải chuẩn bị tâm lý cho tốt." Cô nói xong, lướt qua người Triệu Tuyết Nhi, thầm nghĩ, mình đúng là không phải một bác sĩ tốt.
Triệu Tuyết Nhi nghe vậy, đỏ hoe đôi mắt, chộp lấy cánh tay Nhan Tích, khẽ hỏi "Bác sĩ Nhan, có phải cô không thích tôi lắm không?" Cô ta mới nhận ra sao?
Nhan Tích dừng bước, ánh mắt nhìn Triệu Tuyết Nhi, nặn ra một nụ cười xã giao "Đương nhiên là không rồi, cô Triệu là bệnh nhân của tôi, thân là bác sĩ tôi đương nhiên rất yêu thương bệnh nhân của mình." "Nhưng mà, tôi nhất định sẽ cố gắng giữ lại tử cung cho cô, để cô có cơ hội cùng Úc tổng sinh ra kết tinh tình yêụ" Triệu Tuyết Nhi cắn môi, cẩn thận dè dặt nhìn Nhan Tích, rõ ràng là không tin lời cô nói.
Úc Tư Đình không tìm thấy người ở phòng bệnh của Triệu Tuyết Nhi, qua văn phòng Nhan Tích thì nghe được những lời này.
Nhìn nụ cười rạng rỡ trên mặt Nhan Tích, thần sắc Úc Tư Đình cứng lại vài phần, trong lòng vô cớ dâng lên một cơn giận dữ, ánh mắt nhìn cô cũng lạnh đi vài phần.
Nhan Tích mím môi, nhìn thấy bóng dáng người đàn ông, đôi mắt chứa ý cười, gỡ tay Triệu Tuyết Nhi ra khỏi cánh tay mình.
"Cô Triệu, tôi rất bận.
Nếu không có việc gì khác thì đừng quấn lấy tôi nữa, đi mà quấn lấy anh người yêu của cô kìa." Triệu Tuyết Nhi nhìn theo ánh mắt Nhan Tích, liền thấy Úc Tư Đình đang đứng cách đó không xa sau lưng cô ta.
Cô ta cười duyên dáng, xoay người đi đến bên cạnh Úc Tư Đình, đưa tay khoác lấy cánh tay anh, trạng thái cực kỳ thân mật.
"Anh không phải nói chuyện công ty rất bận sao?
Sao lại đến sớm thế?" Úc Tư Đình thu hồi tầm mắt từ trên người Nhan Tích, cụp mắt nhìn Triệu Tuyết Nhi đang vẻ mặt ỷ lại vào mình, đôi mắt đen sâu thẳm thoáng qua một tia cảm xúc phức tạp.
"Lo em buồn chán, nên hủy một cuộc họp đột xuất." Triệu Tuyết Nhi mặt đầy cảm động "Mặc dù ở bệnh viện đúng là hơi chán thật, nhưng em vẫn hy vọng anh xử lý xong công việc rồi hãy đến với em." "Bà nội anh vốn đã không đồng ý cho chúng ta ở bên nhau, em lo nếu bà biết những chuyện này, e là bà sẽ oán trách em, ngăn cản chúng ta đến với nhaụ" Giọng Triệu Tuyết Nhi rất nhẹ, trong lời nói khó giấu được sự mất mát.
"Sẽ không đâụ" Úc Tư Đình ngước mắt lên thấy Nhan Tích đã bước về văn phòng, cả quá trình ngay cả một ánh mắt dư thừa cũng chưa từng rơi trên người họ.
Thái độ không quan tâm đó của cô khiến anh chợt hiểu ra, mục đích cuối cùng cô duy trì cuộc hôn nhân này chỉ là vì Nhan thị.
Còn anh chính là công cụ đó.
Sắc mặt anh bỗng chốc xanh mét, nhìn về hướng văn phòng Nhan Tích, ánh mắt u ám khó hiểụ Triệu Tuyết Nhi nhận ra sự thay đổi cảm xúc của anh, ngẩng đầu lên nhìn


⬅ Trước Tiếp ➡