⬅ Trước Tiếp ➡

ánh mắt mang theo ý cười, chủ động chào hỏi anh.
"Úc tổng, chào buổi sáng." Úc Tư Đình nghe cách xưng hô của cô, ánh mắt hơi lạnh đi.
"Chào." Giọng anh không chút độ ấm, anh rũ mắt tiếp tục xem tạp chí trên tay.
Dì Lâm đã chuẩn bị xong bữa sáng, thấy Nhan Tích xuống lầu liền vội vàng gọi hai người vào ăn "Thiếu gia, thiếu phu nhân, bữa sáng chuẩn bị xong rồi ạ." Nhan Tích khẽ gật đầu, bước vào phòng ăn, kéo ghế ngồi xuống.
Úc Tư Đình mặt không cảm xúc đi vào, ngồi xuống đối diện Nhan Tích.
Hai người ngồi đối diện nhau, không ai mở miệng nói chuyện.
Ăn sáng xong, Nhan Tích đứng dậy định rời đi.
Úc Tư Đình cũng đặt đũa xuống, liếc mắt nhìn Nhan Tích "Đi xe tôi." Nhan Tích nghe vậy thì gật đầu đồng ý "Được." Xe của cô vẫn còn ở nhà cũ, tài xế vẫn chưa đưa về.
Bệnh viện.
Mới sáng sớm, Triệu Tuyết Nhi đã đợi ở cửa văn phòng Nhan Tích.
Thấy Nhan Tích và Úc Tư Đình cùng bước ra từ thang máy, nụ cười trên mặt cô ta hơi cứng lại.
"Hai người đi cùng nhau à?" Nhan Tích liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh, thấy anh không trả lời, khóe môi khẽ nhếch lên, gật đầụ "Đúng vậy." Cô trả lời dứt khoát, ánh mắt cảnh cáo của Úc Tư Đình lập tức phóng tới.
"Úc tổng đặc biệt đi đón tôi đấy." "Cô Triệu thật có phúc, được Úc tổng để ý đến thế." Vẻ mặt cảnh giác của Triệu Tuyết Nhi sau khi nghe Nhan Tích nói vậy mới hơi giãn ra.
"Em và Tư Đình chỉ là bạn bè bình thường thôi." Cô ta vốn đang bị bệnh, lại mặc đồ bệnh nhân, lúc này nói chuyện nhỏ nhẹ yếu ớt, trông vô cùng mong manh, khiến người ta nảy sinh cảm giác muốn che chở.
Là phụ nữ mà Nhan Tích còn không nhịn được bị vẻ đẹp mong manh này của Triệu Tuyết Nhi thu hút, huống chi là Úc Tư Đình.
Cô liếc nhìn Úc Tư Đình bên cạnh, chỉ thấy anh nhíu mày chặt, trong mắt là sự lo lắng khó che giấụ Nhan Tích cười nhạt, đáp lại "Tôi hiểu mà." Trước đây, Triệu Tuyết Nhi ở trước mặt cô luôn tự coi mình là bạn gái của Úc Tư Đình.
Hôm qua bị vạch trần chuyện anh đã kết hôn, đương nhiên cô ta chỉ có thể tự xưng là bạn bè.
Dù sao thì phá hoại hôn nhân của người khác, mấy cái danh xưng như tiểu tam, kẻ thứ ba nghe cũng chẳng hay ho gì.
"Anh đưa cô Triệu về phòng bệnh nghỉ ngơi một chút đi, lát nữa sẽ có y tá đến đưa cô ấy vào phòng phẫu thuật." Ánh mắt Nhan Tích lướt qua người Úc Tư Đình rồi bước vào văn phòng của mình.
Triệu Tuyết Nhi thấy ánh mắt Úc Tư Đình vẫn dừng trên người Nhan Tích, đôi mày kiếm nhíu chặt.
"Tư Đình..." Triệu Tuyết Nhi thầm nghiến răng, khẽ gọi.
Lúc này Úc Tư Đình mới thu hồi tầm mắt "Đi thôi, về phòng bệnh." Triệu Tuyết Nhi khẽ gật đầu, ngoan ngoãn đi theo bên cạnh Úc Tư Đình.
Ca phẫu thuật kéo dài suốt năm tiếng đồng hồ.
Nhan Tích vẫn luôn nhìn chằm chằm trợ lý khâu vết thương, sau khi xác định các chỉ số đều không có sai sót gì mới rời khỏi bàn mổ.
Mọi người đối với ca phẫu thuật này đều giữ tinh thần cảnh giác cao độ, đảm bảo không xảy ra bất kỳ sơ suất nào.
Dù sao mối quan hệ giữa Triệu Tuyết Nhi và Úc Tư Đình, ai nấy đều thấy rõ.
Nếu cô ta xảy ra chuyện gì, e rằng bệnh viện cũng không thể hoạt động tiếp được.
Nhan Tích rời khỏi phòng phẫu thuật bằng cửa phụ, lúc đi ngang qua cửa chính, cô nhìn qua


⬅ Trước Tiếp ➡