⬅ Trước Tiếp ➡

câu bình thường, nhưng tim Mạnh Hàm Tịch lại bất giác đập nhanh hơn “Ngủ ngon, ngày mai gặp...” Mãi cho đến trước khi thiếp đi, Mạnh Hàm Tịch vẫn cảm thấy đây là một giấc mơ chân thực đến mức quá đáng.
Cô cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ hoặc bới móc chút ký ức trong năm năm qua, nhưng cơ thể mệt mỏi rã rời, vừa đặt lưng xuống gối đã ngủ thiếp đi.
Sáu giờ sáng, đồng hồ báo thức đầu giường cô bắt đầu reo.
Sau khi reo đến lần thứ N, Mạnh Hàm Tịch cuối cùng cũng thò tay ra khỏi chăn để tắt, nói chính xác hơn là đập văng xuống thảm, chiếc đồng hồ báo thức “chết đứng”.
Mạnh Hàm Tịch mở đôi mắt ngái ngủ, ánh mắt thẫn thờ suy nghĩ Hôm nay đâu có thi, hay là mình có hẹn đi leo núi với bạn nhỉ?
Sao lại đặt báo thức sớm thế này?
Cũng không đúng, nếu sắp trễ giờ thi hay có kế hoạch ra ngoài, bố mẹ chắc chắn sẽ gọi cô dậy...
Không đúng không đúng Mạnh Hàm Tịch tung chăn ngồi bật dậy.
Căn phòng xa lạ, chiếc giường xa lạ, đây căn bản không phải là nhà cô Tối qua, những chuyện cô đã làm với Thẩm Diễn, không phải là mơ Mạnh Hàm Tịch ngủ một giấc dậy, hai chân vẫn còn bủn rủn, nhưng cô không dám ngủ nướng nữa, vội vàng bò dậy đi đánh răng rửa mặt trước.
Tủ quần áo này quả thực không giống của cô chút nào, bất kể là đồng phục đi làm hay áo thường ngày, tất cả đều là một màu đen, trắng, xám.
Mạnh Hàm Tịch cau mày, cuối cùng lục lọi phía trong cùng lấy ra một chiếc áo phông màu xám và quần đùi để thay.
Vừa mới bước vào phòng tắm, Mạnh Hàm Tịch đã bị chính mình trong gương dọa cho giật mình.
Cô gầy đi rồi, chân tay thon dài gầy guộc, dưới mắt có quầng thâm nhạt, giống như người thiếu ngủ trong thời gian dài, ngay cả đôi má phúng phính đặc trưng trên mặt cũng biến mất.
Mạnh Hàm Tịch tò mò vén áo lên nhìn thêm cái nữa, bụng dưới bằng phẳng săn chắc.
Mặt cô nóng bừng lên, hèn gì tối qua Thẩm Diễn chỉ dùng một tay đã bóp trọn eo cô...
Trước kia Mạnh Hàm Tịch đã cố giảm cân rất nhiều lần nhưng đều thất bại, còn nhịn đói đến mức hoa mắt chóng mặt.
Thẩm Diễn bảo cô cứ như vậy là rất tốt rồi, không cần phải giảm.
Mạnh Hàm Tịch bám lấy anh gặng hỏi “Thẩm Diễn, anh thích em có da có thịt một chút, có phải vì ôm như vậy cảm giác sẽ thích hơn không?” “Anh...” Thẩm Diễn bị cô hỏi đến mức đỏ bừng mặt, “Anh không có ý đó...” “Anh là bạn trai của em cơ mà,” Mạnh Hàm Tịch có chút tủi thân, “Có phải anh không thích em lắm không, nếu không sao ngày nào em cũng muốn sờ anh, ôm anh?” Thẩm Diễn lập tức bắt được trọng điểm trong lời nói của cô.
Anh nhìn quanh quất, phần tóc mái trước trán rủ xuống ngoan ngoãn “Vậy...
Bây giờ em có muốn sờ không?” “Đương nhiên là có, anh chìa tay ra trước đi.” Mạnh Hàm Tịch chẳng hề khách sáo với anh, nhưng cũng không dám làm quá trớn, chỉ nắn bóp từng chút một dọc theo cánh tay đang căng lên của anh.
“Cứng thật đấy,” Lần đầu tiên Mạnh Hàm Tịch sờ cơ bắp trên cánh tay con trai, không khỏi cảm thán, “Còn có thể cứng hơn nữa không?” Thẩm Diễn nhìn cô, yết hầu trượt lên trượt xuống, mãi một lúc lâu sau mới phát ra một tiếng “Ừm” trầm thấp từ trong cổ họng.
Trong một góc khuất của sân thể dục, dưới bóng cây râm mát, tiếng ve kêu râm ran


⬅ Trước Tiếp ➡