Việc nàng phải làm thực ra không khó, chỉ là thật sự rất khó nói…
Chỉ cần y uống một ngụm canh đã được pha thuốc này thì nàng đã có thể thoát khỏi cảnh khốn cùng này ngay.
Nhìn thấy hy vọng ngay trước mắt, Tri Ngu như được tiếp thêm dũng khí, nàng bưng bát canh lại gần.
“Ngài đi đường dài, chắc hẳn đã mệt mỏi…”
Lời nói như muốn lấy lòng vừa tuôn ra đã nhận được một ánh mắt lạnh lùng từ đối phương.
Tính Tri Ngu vốn rụt rè nhạy cảm, đối diện vẻ mặt lãnh đạm của người khác càng khiến nàng cảm thấy bất an...
Nàng vụng về không biết làm sao có thể chủ động tiếp cận người khác.
Không có bất kỳ sự chuẩn bị nào, áp lực đột ngột ập đến khiến nàng khó lòng bình tĩnh được.
Đôi mắt nàng trong trẻo tựa lưu ly, ẩn hiện màn sương mờ ảo, dễ dàng mê hoặc người khác lạc bước vào ánh nhìn thanh khiết động lòng ấy.
Tựa như sự ngây thơ bẩm sinh, lại như vô tình toát ra vẻ quyến rũ mà chính nàng cũng không hay biết.
Tri Ngu không biết cách lấy lòng vị phu quân trên danh nghĩa này, chỉ có thể gắng gượng hé môi khẽ nói vài lời.
Dẫu trong lòng hiểu rõ mình đang làm điều không đúng, nàng vẫn ngượng ngùng đẩy chén canh tiến lên nửa tấc, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
"Chén canh này có thể giảm bớt mệt mỏi..."
"Lang quân có thể thử một chút..."
Trong tình cảnh khiến nàng lúng túng như vậy, đối phương lại bất ngờ nhìn thẳng vào mắt nàng.
Chỉ là trong ánh mắt ấy có cảm xúc khó mà lý giải.
Khi nàng bắt gặp ánh mắt của hắn liền giống như một bé mèo con cố gắng lấy lòng cọ vào đầu gối chủ nhân, nhưng lại e dè né tránh, tha thiết trông mong đưa chén sứ lên.
Một bé mèo đáng yêu đến vậy sẽ không bị từ chối hoài.
Có lẽ trước khi bản thân nhận ra thì đã vô thức vươn tay vuốt ve dưới cằm mềm mại của bé mèo.
Cũng như khi thấy nàng bưng đã lâu đã lâu, lẽ ra nên có một bàn tay đưa ra đỡ lấy đồ nặng trong tay nàng.
Nhưng khoảnh khắc này trong mắt Tri Ngu lại biến thành một sự chờ đợi dài giày vò dài đằng đẵng.
Nàng cần phải hoàn thành việc này nhanh chóng.
Khi hai chén ngọc chạm nhau, Tông Giác cảm nhận được ngón tay e ấp của nàng lướt nhanh qua lòng bàn tay hắn, ngay sau đó hàng mi đen dài khẽ run che đi một nửa đôi mắt lưu ly trong sáng.
Cố gắng... che giấu sự quyến rũ ẩn hiện trong hành động của nàng.
Trong khoảnh khắc tim khẽ rung động, tâm trí mơ màng của nam nhân bỗng trở nên tỉnh táo, cuối cùng hắn cũng hồi thần trước vẻ ngoài đáng thương yếu đuối của nàng.
Nếu không phải vì biết rõ thân phận của nàng, suýt chút nữa hắn đã bị nàng kéo xuống vực sâụ.. phạm phải sai lầm phong lưu ấy.
Sắc mặt y thoáng biến đổi trong giây lát, có vẻ không thể tin được.
Nhưng cuối cùng hắn lại khẽ co ngón tay còn vương cảm giác mềm mại khi đụng vào nàng, chậm rãi hướng về nơi nào đó sau lưng Tri Ngu rồi cất tiếng.
"Bạc Nhiên, ta còn chút việc nên về trước."
Khi hai chữ "Bạc Nhiên" được thốt ra, ban đầu Tri Ngu cảm thấy hơi quen quen.
Nghĩ lại, nàng không khỏi ngẩn người trong giây lát.
Bạc Nhiên chính là tên tự của Thẩm Dục.
Hắn đang yên đang lành sao lại gọi tên tự của chính mình?
Nghĩ đến đây, Tri Ngu kinh ngạc quay đầu, ánh mắt hướng về góc khuất nào đó.