⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng vừa lẩm bẩm "Phu nhân, nô tỳ đã hỏi thăm mấy người hầu cận của lang quân, phát hiện một chuyện không thể tin được…”
Trên ghế hải đường, mỹ nhân mặc bộ bạch y thêu hoa mộc lan, đôi mắt long lanh, ngón tay trắng nõn khẽ xoay chén trà sứ xanh để tìm lại chút hơi ấm chân thực.
"Có phải mắt của lang quân bị thương không?”
Đôi môi anh đào khẽ thốt ra câu hỏi thăm dò.
Tri Ngu vẫn chưa chắc chắn lắm.
Nàng chỉ nhớ đúng là có một đoạn thời gian y bị mất thị lực không nhớ cụ thể là lúc nào.
"Phu nhân cũng biết rồi sao?"
Tuyết Như kinh ngạc "Chắc là lang quân đã tự mình nói với phu nhân…”
Trên đường đến Kinh Châu, Thẩm Dục đã bị thích khách do kẻ thù phái đến tập kích.
May mắn giữ được mạng nhưng y lại trúng độc từ mũi tên.
Cũng may chỉ bị tạm thời, khi đại phu đẩy hết chất độc ra khỏi cơ thể thì y sẽ hồi phục sức khỏe.
Tri Ngu thở phào nhẹ nhõm, nhưng câu nói tiếp theo của Tuyết Như suýt nữa khiến nàng đánh rơi chén trà trên tay.
“Cũng nhờ y thuật hoa đà tái thế của Lư đại phu nên chỉ cần loại hết dư độc trước khi dừng uống thuốc thì lang quân sẽ không rơi vào tình trạng mù lòa.”
Không rơi vào tình trạng mù lòa...
Tuyết Như lẩm bẩm rằng đôi mắt lang quân sợ ánh sáng, tạm thời phải ở trong bóng tối.
Nhưng khi nàng nói lại không hề nhận ra vai phu nhân trên ghế bỗng chốc rũ xuống như bị rút hết xương cốt.
Một luồng nhiệt nóng bừng dâng thẳng đỉnh đầụ
Trúng độc từ mũi tên, đôi mắt sợ ánh sáng...
Hóa ra tình tiết nam chính bị mù lòa vẫn chưa xảy ra.
Tri Ngu nghĩ lại những gì mình vừa làm trước mặt Thẩm Dục, cảm thấy máu huyết như đang tràn lên mặt.
Y không chớp mắt, ánh nhìn không thay đổi, thì ra không phải là vì y đã mù mà là y đã thấy rõ tất cả hành động ngu ngốc của nàng.
Còn về việc nàng nhận nhầm người rồi vô tình chạm vào lòng bàn tay của người khác...
Thấy y không có phản ứng gì, lại thêm đôi mắt bị độc ảnh hưởng… Có lẽ y không thấy rõ chăng?
Dù sao Tri Ngu cũng không phải là giun trong bụng đối phương, làm sao nhìn thấu tâm tư sâu kín của nam chính dưới lớp vỏ bọc lạnh lùng kia?
Xe ngựa rời phủ đã được chuẩn bị xong, nàng khởi hành vào giữa trưa, vừa đi vừa về vẫn kịp hồi phủ trước khi trời tối.
Ngồi trong khoang xe ấm áp khiến người ta dễ dàng chìm vào giấc ngủ.
Tri Ngu cẩn thận suy nghĩ lại những việc mình vừa làm hỏng nhưng hệ thống lại không trách mắng nàng.
Bởi vì nó biết Tri Ngu trong “sách” đã đọc về Thẩm Dục một người thanh cao lỗi lạc tựa như ánh trăng thanh khiết, nhưng thực tế bên trong y lại là ác quỷ mang theo lệ khí.
Thế giới này đã sụp đổ nhiều lần vì Thẩm Dục.
Tri Ngu lại không biết những gì nàng vừa nhìn thấy trong "sách" không phải là toàn bộ cuộc đời thật của Thẩm Dục, mà là kịch bản do hệ thống tạo ra để duy trì sự ổn định của thế giới này, dành riêng cho nam chính Thẩm Dục.
Khi trần gian sinh linh đồ thán, oán khí bao phủ thế gian, tiếng khóc lóc thảm thiết vang vọng khắp nơi, lúc máu chảy thành sông cũng à lúc thế giới này cạn kiệt vận số và sụp đổ.

⬅ Trước Tiếp ➡