“Cô mới là người đồng tính đó. Chuyện này đến người ngoài cũng không biết, cô nói xem nếu gửi cho tòa soạn tạp chí, họ sẽ cho chúng ta bao nhiêu tiền đây?”
Chị nhân viên cửa hàng lại hỏi “Tiểu Lan, máy quay ở cửa tiệm chúng ta có thể quay được bao xa?”
Người bán hàng có tên là Tiểu Lan suy nghĩ một lúc rồi nói “Đối diện còn được, huống chi là ở trên đường.”
Nam Cung Hàn lái xe vào một con đường đang được sửa chữa, anh đậu xe ở kế bên lề đường rồi nói "Đi thay đồ đi."
Vào lúc này, công nhân làm đường đều đã về nhà, thêm vào đó sắc trời cũng không còn sớm, ở đây căn bản không ai để ý cả.
Vẻ mặt của Thẩm Mặc có thể so sánh với dầu món tôm om vừa rồi, cô ngập ngừng nói với Nam Cung Hàn “Anh xuống xe được không?”
Nam Cung Hàn như là nghe thấy một câu chuyện buồn cười vậy “Đây là xe của tôi.”
Thẩm Mặc gần như là cầu xin mà nhìn Nam Cung Hàn “Anh xuống xe trước để tôi thay quần được không, cho tôi hai phút thôi.”
Nam Cung Hàn nhìn bộ dạng muốn khóc của Thẩm Mặc thì không nhịn được muốn bật cười. Người con gái này thật là thú vị, tại sao trước đây anh lại không phát hiện ra?
Nam Cung Hàn gật đầu, nhìn đồng hồ trên tay rồi mở cửa “Vậy cho cô hai phút.”
Nam Cung Hàn xuống xe rồi đóng cửa lại. Thẩm Mặc chăm chú nhìn về phía bên ngoài, thấy anh quay lưng về phía cô và nhìn phong cảnh, chợt nhớ ra cô chỉ hai phút nên vội vàng cởi chiếc quần bẩn ra.
Cầm chiếc quần lót trong suốt có thể nhìn thấy cả khu rừng rậm ở vùng tam giác bí ẩn, Thẩm Mặc có chút không nói nên lời. Người đàn ông này, anh có thể chọn cho cô một chiếc nào tốt hơn không?
Nhưng bây giờ cô không có thời gian để bắt bẻ những thứ này, cô chỉ có thể tạm chấp nhận lót cánh thiên thần vào rồi mặc quần legging mà cô đã chọn.
Nghĩ đến con số vừa nghe, Thẩm Mặc không khỏi kinh ngạc, cô đã lớn như vậy rồi còn chưa từng mặc chiếc quần nào đắt tiền như vậy.
Nam Cung Hàn sốt ruột đợi ở bên ngoài, anh vẫn luôn đếm số giây trên đồng hồ đeo tay, đến số mười hai thì nhanh chóng xoay người mở cửa xe.
Nam Cung Hàn theo đôi chân mảnh khảnh nhìn đến phần bụng dưới của Thẩm Mặc, đôi mắt hơi u ám, cuối cùng chuyển mắt đi chỗ khác.
Thẩm Mặc lí nhí mắng anh một câu “Anh, nhìn cái gì.”
Nam Cung Hàn không nhịn được mà bật cười, trở lại vị trí lái rồi phóng xe đi.
Xe chậm rãi lái đi, cảnh vật ngoài cửa sổ cũng dần dần lùi xa, suốt quãng đường đi điều bất ngờ là Nam Cung Hàn không động tay động chân đến cô, Thẩm Mặc vui vẻ vì được yên tĩnh, cô tựa đầu vào cửa sổ xe rồi nghĩ đến những chuyện xảy ra trưa hôm nay.
Đá được gã trai đeo bám Trần Bách Băng kia, lại tìm lại được tình bạn với Tô Nhan, điều này khiến cô ấy rất hạnh phúc, nhưng tại sao cô ấy lại bị vướng phải gã này .
Hơn nữa anh ta còn là sói háo sắc thích lợi dụng cô.
Nghĩ đến nụ hôn vừa rồi ở trong nhà hàng, Thẩm Mặc chạm nhẹ vào khóe miệng. Đây là nụ hôn đầu tiên của cô.
Nụ hôn đầu tiên của cô cứ thế mà bị người đàn ông xa lạ này cướp đi như vậy sao?