⬅ Trước Tiếp ➡
“Ừ, tôi xin lỗi, tôi thừa nhận mình lúc nãy đã quá kích động, bây giờ tôi xin nhận lỗi với anh.”
“Chỉ xin lỗi thôi sao, tôi muốn em phải bồi thường cho tôi.”
“Anh muốn bồi thường gì?”
Thẩm Mặc cảm thấy anh là một người quá kiêu ngạo, vừa rồi cô thật sự không dùng sức, nhưng bây giờ anh lại dùng lực để chế trụ đôi chân cô. Nghĩ thì nghĩ vậy nhưng cô không đau lắm.
Nếu cô là một người đàn ông thì cô biết cô sẽ không thể chịu đựng được, nhưng cô không phải.
Nam Cung Hàn nhìn cô rồi chỉ lên môi của mình.
Đây rõ ràng là muốn cô hôn anh, nhưng Thẩm Mặc đã trực tiếp từ chối.
“Nam Cung Hàn, tôi với anh không phải quan hệ đó. Nếu anh muốn chơi thì nói với tôi, tôi sẽ chơi với anh, nhưng khi anh đã chơi chán thì hãy nói với tôi, tôi sẽ tự mình rời đi, anh cứ thế này, tôi sợ mình sẽ nghĩ sai đấy.”
Nam Cung Hàn muốn nói rằng anh không phải là đang đùa giỡn với cô, nhưng anh lại suy nghĩ lại, người phụ nữ này rốt cuộc đã nghĩ về con người anh như thế nào?
Sau đó, chính vào lúc này, Nam Cung Hàn tức giận, anh trực tiếp hôn lên môi Thẩm Mặc, anh không cho phép cái miệng này nói ra những lời chọc giận anh nữa.
Mà nụ hôn lần này làm Nam Cung Hàn không thể không thừa nhận rằng chính mình đã thực sự trầm mê vào trong đó.
Anh đột nhiên làm vậy với cô, vì anh biết cô hoàn toàn không có kinh nghiệm về điều này. Nghe thấy động tĩnh của cô, Nam Cung Hàn có một chút kích động nên anh dứt khoát hôn cô.
Nhưng anh cũng không thể làm tổn thương đến cô vì người thân của Thẩm Mặc vẫn còn ở đó.
Tuy nhiên, ngay khi anh nghĩ vậy thì Thẩm Mặc đã đẩy anh ra, sau đó cô đi thẳng vào phòng bếp để chuẩn bị bữa sáng.
Ban đầu, cô chỉ chuẩn bị có một phần, nhưng sau khi suy nghĩ lại thì cô vẫn chuẩn bị hai phần.
Phải mất một lúc lâu sau Nam Cung Hàn mới từ phòng tắm bước ra ngoài, vừa bước ra thì anh đã thấy hai phần thức ăn sáng đã được đặt ngay ngắn ở trên bàn.
Lúc anh ở nhà cũng thường thấy cảnh tượng này, nhưng người chuẩn bị bữa sáng lại là đầu bếp của nhà anh. Dù đầu bếp nhà anh có chuẩn bị nhiều món ngon đến đâu thì cũng không thể hợp với khẩu vị với gia đình anh.
“Ăn đi, sau bữa này chúng ta sẽ mỗi người một ngả.”
Sau khi nghe Thẩm Mặc nói vậy, Nam Cung Hàn nhướng mày nhìn thẳng vào cô, dáng vẻ của anh lúc này như đang hỏi Thẩm Mặc, em đang nói gì cơ?
Thẩm Mặc không nghĩ tới Nam Cung Hàn lại có biểu hiện như vậy, cô còn tưởng là khi Nam Cung Hàn tức giận sẽ nói ra điều gì đó.
Nhưng biểu hiện của Nam Cung Hàn bây giờ giống như cô uống nhầm thuốc thế? Tại sao lại nói những lời như vậy?
Thẩm Mặc lại cảm thấy cô giống như là người vô cớ gây sự vậy.
Thẩm Mặc và Nam Cung Hàn cứ giữ thái độ như cũ, cô nhìn tôi, tôi nhìn cô, hai người đều không nói gì.
“Dùng xong bữa này em đi xin nghỉ việc đi, anh đưa em đi, em mất bao nhiêu tiền lương anh sẽ đền bù cho em.”
Nam Cung Hàn chính là như vậy, anh nói được là làm được, anh muốn làm chuyện gì thì không ai có thể ngăn cản được.
Người mà Nam Cung Hàn muốn có, cũng không ai dám từ chối anh ta.

⬅ Trước Tiếp ➡