Tiếp ➡
“Ngươi yêu tâm của ta, ta yêu sắc của ngươi. Do cái nhân duyên ấy, trải qua trăm nghìn kiếp, vẫn trong vòng ràng buộc.”
“Ngươi yêu tâm của ta, ta yêu sắc của ngươi. Do cái nhân duyên ấy, trải qua trăm nghìn kiếp, vẫn trong vòng ràng buộc.”
Mây nặng trĩu, trời âm u, bông tuyết bay tán loạn khiến cho ngõ hẻm chật hẹp càng thêm tối tăm. Ly Xuân khoác trên mình bộ áo tang từ vải đay thô ráp, hai tay ôm cái bài vị đang trùm vải trắng, tập tễnh bước đi giữa con hẻm nhỏ thê lương rộng một tấc, toàn thân nhợt nhạt như chẳng hề nhuộm lên bất kỳ một màu sắc gì.
Có điều khi cơn gió cuốn qua thổi lay chiếc mũ tang đang che khuất cả khuôn mặt, vết bớt đỏ tươi trên mặt nàng lập tức đập vào mắt. Nó ngang ngược tô lên một mảng màu đậm trên khuôn mặt tái nhợt khiến cho người ta phải sợ hãi.
Khi Ly Xuân sinh ra, trên mặt nàng đã có vết bớt đỏ như bị nung qua lửa. Theo tuổi tác lớn dần, màu sắc của cái bớt ấy không hề nhạt đi, ngược lại càng thêm nổi bật. Phụ thân nàng nghe người ngoài xúi giục, cho rằng đây là điềm chẳng lành nên lập tức đưa mẹ con Ly Xuân ra khỏi phủ, dời tới tiểu viện ở ngoại ô.
Hành động này hoàn toàn làm cho mẫu thân thất vọng, không bao lâu sau bà liền cầm cố đồ trang sức trên người, thu dọn hành lý dẫn nàng rời khỏi tiểu viện, đến thuê nhà ở một thành trấn khác. Từ đó về sau họ hoàn toàn cắt đứt liên lạc với phụ thân, bắt đầu quãng thời gian mẹ con nương tựa lẫn nhau.
“Mẫu thân?”
Ly Xuân ngước đôi mắt vô hồn nhìn đầy trời hoa tuyết, mặc cho gió lạnh như những chiếc lưỡi băng cứa qua da thịt từng nhát từng nhát. Dường như nàng chẳng hề cảm nhận được đau đớn trên người mình. Nàng không ngờ là mẫu thân sẽ ra đi nhanh như thế. Rõ ràng hôm ấy khi mẫu thân tỉnh lại thì sắc mặt hồng hào, hiếm khi lại chịu uống hết được cả chén thuốc, còn nói rất nhiều rồi mới ngủ thiếp đi. Hóa ra, tất cả chỉ là hồi quang phản chiếu.
Nói tới đây, đôi tay gầy khô của bà dùng hết sức bóp chặt cổ tay Ly Xuân không buông, giống như người chết đuối đang bám chặt vào đường sống duy nhất của mình.
“Lúc ấy có bao nhiêu người xin được lấy ta, ta lại cứ khăng khăng chọn hắn. Mọi người đều tung hô ta là tài nữ, nhưng thật ra ta ngu xuẩn biết bao. Con ngoan, con tuyệt đối đừng giống như ta, cho rằng mình rất biết suy nghĩ, nhưng một khi đã bước vào cái bẫy tình rồi thì sáng suốt bao năm liệu có còn?”
Lời dặn dò da diết bi thương của mẫu thân vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng thi thể của bà thì đã lạnh buốt. Nghĩ đến đây, rốt cuộc Ly Xuân cũng cảm thấy lạnh lẽo. Nàng run run thân mình, lặng lẽ rơi nước mắt. Hôm nay con hẻm quen thuộc này cứ như đi mãi chẳng hết, nàng ôm bài vị mẫu thân tập tễnh bước đi, khi khó khăn lắm mới tới được cửa nhà thì lại bất cẩn trượt chân té ngửa.
Vốn dĩ là nàng có thể kịp giơ tay chống được, nhưng nàng ôm bài vị không muốn buông ra, thế là lập tức ngã huỵch xuống nền tuyết trắng.
“A Xuân, A Xuân, ngươi ngã đau lắm phải không?”

Tiếp ➡