A Cửu khù khờ, không cảm thấy vết bớt trên mặt nàng đáng sợ, cũng không có ngại ngùng giữa nam nữ. Nàng thì vừa chăm sóc mẫu thân lại đồng thời phải coi chừng A Cửu, khi đổi thuốc cho hắn cũng luôn bôi chét một chút, sao có thể suy nghĩ đến chuyện khác. Hôm nay bị A Cửu nói vậy, quả thật làm cho trong lòng nàng sinh ra vài phần ngượng ngùng và áy náy.
Nàng suy nghĩ một chút rồi dịu giọng trả lời: “Khi đó ngươi bị thương nặng, ta làm thế là bất đắc dĩ. Hiện tại vết thương của ngươi đã khỏi, ngươi thấy ta có từng làm vậy với ngươi nữa không? Lần sau đừng có ôm ôm ấp ấp với ta như vậy hay là tùy tiện vén váy của ta lên nữa.”
“Nhưng ta thích thân cận với ngươi, cũng thích A Xuân vén quần áo của ta lên sờ ta.” A Cửu hơi ấm ức nói: “Có phải do vết thương của ta lành rồi nên A Xuân liền ghét bỏ ta? Chỉ cần A Cửu lại bị thương thì A Xuân sẽ đối xử tốt với ta như trước đúng không?”
“Ôi!! Ngươi.”
Ly Xuân nhất thời nghẹn lời, thực sự không biết nói thế nào với tên ngốc này mới được. Trầm mặc một hồi, nàng mới nhớ tới trong lồng ngực mình còn đang ôm bài vị của mẫu thân. Trong lòng đau xót, nàng cố nén cảm giác đau trên người, muốn xuống giường bố trí ổn thỏa bài vị của mẫu thân.
A Cửu nhìn dáng vẻ của nàng, xoạt một cái đứng bật dậy hét lên: “Ngươi gạt ta, nói không đau cái gì, nhìn A Xuân đang rất đau, còn không mau quay về giường nằm đi!”
Trong thoáng chốc, căn phòng đơn sơ âm u này yên tĩnh đến mức có thể nghe được âm thanh tuyết rơi ở bên ngoài. Không biết qua bao lâu, cuối cùng giọng của Ly Xuân cũng nhàn nhạt vang lên: “Sau này ta sẽ tích cực đi hỏi thăm tin tức, giúp người tìm thân nhân rồi về nhà.”
A Cửu bị thương nặng té ngã nên đần độn, không thể nhớ những chuyện trước đây, chỉ có thể dựa vào nàng đi hỏi thăm chút tin tức. Có điều mấy tháng nay vì bận chăm sóc mẫu thân và A Cửu nên nàng thực sự không thể nào dồn nhiều tâm sức vào việc này. Nay mẫu thân đã qua đời, ở nơi đây, thứ duy nhất nàng lo nghĩ cũng chỉ còn có nơi đi về của A Cửu.
“A Cửu không muốn về nhà, chỉ muốn ở cùng A Xuân.”
“Ngươi ấy!!” Ly Xuân cười cười: “Ta nghĩ gia thế của ngươi rất tốt, trở về rồi mỗi ngày đều có thể ăn ngon mặc đẹp. Theo ta chỉ càng hao tổn ngân lượng của ngươi, cả ngày còn phải đốn củi nấu nước cho ta. Người theo ta làm gì?”
“A Cửu đi, không phải là A Xuân chỉ còn có một mình sao?” A Cửu tiến lên nắm lấy vạt áo của nàng nói. Ly Xuân thở dài đẩy hắn ra: “Đưa ngươi đi rồi, ta sẽ mang theo bài vị của mẫu thân rời khỏi đây.
“A Xuân muốn đi đâu?”
Ly Xuân hết cách với hắn, chỉ có thể nói rõ với hắn: “Tiên sinh ở thư viện mà ta quen trước kia, trước khi rời đi đã từng nói với ta hắn sẽ đi về Đôn Thịnh Thành nơi Tân Chính ngôn luận phát triển mạnh. Ta cũng dự định đến đó.”
“Tân Chính? Đôn Thịnh Thành?”