Vì để mau chóng nghe ngóng được tin tức về thân thế của A Cửu, nàng đã từng nhắc đến chuyện này với Nghê Thiếu Khanh, có điều bởi vì hắn không phải người địa phương nên khi ấy nàng cũng bày tỏ là không hề miễn cưỡng, không ngờ rằng Nghê Thiếu Khanh lại thật sự đi tìm hiểu giúp.
“Làm phiền Nghê tiên sinh.”
“Cái này..”
Ly Xuân hơi chần chừ một chút. Lúc ấy nàng phát hiện A Cửu trong sân nhà, trên người hắn loang lổ vết máu, lại còn mặc đồ đen. Vốn dĩ nàng không muốn để hắn ở lại lâu nhưng sau khi hắn tỉnh lại thì bị ngớ ngẩn, quên hết mọi chuyện. Để tránh phức tạp, nàng nói với bên ngoài là đêm khuya A Cửu té xỉu trước cửa nhà nàng, sau khi tỉnh dậy thì ngu dại mất trí nhớ, bởi vậy nên nàng chẳng thể làm gì hơn là để hắn ở lại nhà mình. Ngoại trừ miêu tả chiều cao, tướng mạo và tuổi tác của hắn, nàng không muốn nói chi tiết gì thêm.
Mẫu thân nàng xuất thân vọng tộc, dù sau này sống khổ nhưng khả năng quan sát của bà không hề tầm thường, cũng rất để tâm trong việc dạy bảo nữ nhi. Vì thế Ly Xuân nhìn ra được ngọc bội trên người A Cửu không phải vật đơn giản, lại sợ trên người hắn có thứ này sẽ bị người lừa gạt lấy mất nên nàng dặn A Cửu đừng để người khác trông thấy, chính nàng cũng chưa từng nhắc đến nó.
Chỉ là hôm nay Nghê Thiếu Khanh hỏi như vậy, nàng nghĩ nói chuyện này ra sẽ giúp đối phương dễ tìm người hơn, cộng thêm những hiểu biết về Nghê Thiếu Khanh, nàng hơi suy tư một chút rồi vẫn nói: “Có một miếng huyết ngọc, ước chừng hình dáng như thế này.”
Nàng đi tới trước bàn, nhấc bút lên phác họa đường viền và hoa văn điêu khắc trên ngọc bội. Nghê Thiếu Khanh đặt chén trà xuống, đứng dậy nhìn sang. Ly Xuân tập trung vẽ, không phát hiện hắn tiến lại gần. Đến khi nàng vẽ xong đặt bút xuống, theo thói quen lùi về sau vài bước để xem cho rõ thì đụng vào lồng ngực của Nghê Thiếu Khanh.
“Cảm tạ Nghê tiên sinh giúp đỡ.” Một lúc lâu sau, cuối cùng Ly Xuân chịu không nổi đành lên tiếng.
Nghê Thiếu Khanh phát hiện bản thân thất lễ, vội vàng buông tay, khôi phục dáng vẻ nhanh nhẹn, mỉm cười nói: “Nghe nói Tăng tiên sinh viết chữ vẽ tranh đều giỏi, hôm nay nhìn thấy quả thật không sai. Chỉ vài nét phác thảo bằng chu sa đã vẽ ngọc bội kia trông giống như thật, khiến ta nhìn mà ngây người mất một lúc.”
Nghe hắn nói vậy, mang tai Ly Xuân ửng đỏ, vội khoát tay đáp: “Nghê tiên sinh quá khen, ta không kham nổi mỹ danh này đâu.”
“Là Ly Xuân ngươi quá mức khiêm nhường.” Nghê Thiếu Khanh nói xong câu này lại hơi chần chừ nói: “Hai ta cũng coi như quen biết, ngươi lại không có tên tự, khi riêng tư ta gọi ngươi Ly Xuân được không? Ngươi cũng có thể gọi tên tự của ta là Tử Duẫn.”
Ly Xuân do dự một chút, thấy dáng vẻ khẩn thiết của Nghê Thiếu Khanh thì không nghĩ nhiều nữa, gật đầu đồng ý. Sau đó hắn lại nói thêm: “Cho ta bản vẽ này được không? Thoạt nhìn ngọc bội kia có vẻ không phải vật tầm thường, ta sẽ không dễ dàng đưa ra, nhưng nếu như tin tức đáng tin cậy thì có thể dựa vào tranh này để xác nhận với đối phương.”