Ninh Chi cũng không nói gì, không khí trên đường chẳng hề giống đi đăng ký kết hôn, ngược lại càng giống ra tòa ly hôn hơn.
Bên trong xe lúc nào cũng tràn ngập mùi hương tuyết tùng dễ chịu, mát lạnh khô ráo, giống hơi thở đầu tiên của mùa đông khi ta bước ra ngoài.
Ninh Chi khép mắt lại, đầu ngón tay vô ý nắm chặt túi xách.
26 năm sống trên đời, đây là chuyện khác người nhất cô từng làm.
Nhưng mà, có lẽ do khoảng cách năng lực của hai người quá lớn, hoặc cũng có lẽ do trông anh ta có vài phần đáng tin cậy.
Không ngờ Ninh Chi lại bình tĩnh như thế này.
Sự bình tĩnh này vẫn giữ nguyên cho đến khe chiếc xe dừng ở bãi đỗ xe ngầm trong trung tâm thành phố Bắc Thành.
Ninh Chi nghiêng đầu
“Không đi chụp ảnh sao?”
Đây không phải địa điểm cô định chụp ảnh.
Hề Lan Dự mở mắt, đẩy mặt kính lên, tiếng nói chứa một chút âm khàn khàn
“Đi mua nhẫn trước.”
Hai mắt giao nhau, Ninh Chi mở miệng, dùng giọng nói lạnh lùng
“Chúng ta đâu có kết hôn thật, không cần thiết phải mua cái đó.”
Hề Lan Dự nhìn cô một cái, không đồng tình
“Chỉ là đạo cụ diễn xuất mà thôi.”
Bác sĩ khoa ngoại không tiện đeo trang sức, Ninh Chi cũng không phải người yêu thích trang sức vòng vèo, chẳng lý do gì mà phải mua một cái nhẫn, cô liền cảm thấy phiền toái.
Cô kiên trì
“Sau này lúc nào cần thì mua, không được sao?”
Hề Lan Dự đã mở cửa xuống xe, nghe thấy thế, không mặn không nhạt liếc mắt nhìn qua cô một cái.
Ngay lập tức, Ninh Chi nhận ra những lời mình vừa nói còn mang ý nghĩa khác, chữa cháy cho bản thân
“Mà thực ra làm gì có lúc nào cần.”
Không thay đổi được ý định của Hề Lan Dự, Ninh Chi chỉ còn cách xuống xe, cô không muốn tiêu pha quá nhiều, cuối cùng chỉ chọn một đôi nhẫn I PRIMO, kiểu dáng đơn giản, giá cả cũng phù hợp.
Ninh Chi đeo thử nhẫn lên ngón tay, xúc cảm lạnh lẽo rất rõ ràng. Thời khắc ấy cô mới bắt đầu cảm nhận được sự hiện hữu của cuộc hôn nhân này.
Hiệu ảnh mà cô đặt chỗ trước là thuộc một chuỗi cửa hàng. Quán hôm trước cô đặt ở khá xa, nhưng ngay ở gần có một quán khác. Ninh Chi đơn giản chỉ cần lên trang chủ của hiệu ảnh, sửa đổi lịch hẹn thành chi nhánh này là xong.
Hề Lan Dự không nói gì, Ninh Chi ngầm hiểu là đồng ý.
Nhân viên công tác ở hiệu ảnh biết được họ chụp ảnh kết hôn để đi đăng ký giấy chứng nhận kết hôn, nên đặc biệt báo trước với nhiếp ảnh gia để tạo bầu không khí.
nannan “Cô dâu xích lại gần chú rể một chút, hai người đừng cứng nhắc quá, thả lỏng ra như lúc bình thường vẫn ở chung với nhau ấy.”
nannan “Chú rể không nên xụ mặt, mỉm cười nào, đúng rồi, cười lên một chút.”
nannan “Bên này, cô dâu dựa đầu nhẹ nhàng lên vai tân lang đi, đúng rồi, nghiêng người về phía tân lang nào.”
Ninh Chi suýt nữa không duy trì được vẻ mặt bình tĩnh, cô chưa bao giờ dựa gần Hề Lan Dự đến như vậy, cảm giác như mình đang trong một khu rừng tuyết tùng, chóp mũi quanh quẩn mùi thuốc lá mơ hồ.
Bất chợt một khoảnh khắc, Ninh Chi trong một cái chớp mắt ngắn ngủi bỗng cảm thấy hô hấp hai người đan xen nhaụ
Hề Lan Dự là người mất kiên nhẫn trước, hơi nhíu mày
“Phiền anh nhanh một chút, chúng tôi đang vội.”
Nhiếp ảnh gia phản bác theo bản năng
“Nếu vội thì nên cẩn thận đến sớm để chụp ảnh chứ. Kết hôn là chuyện đáng lưu tâm. Biểu hiện của hai người như thế này, người khác không biết có khi còn tưởng cả hai chẳng hề quen thân gì nhaụ”
Ninh Chi nghĩ thầm Chẳng nhẽ không phải vậy sao?
Nhiếp ảnh gia nói xong nhìn thấy thần sắc trong ánh mắt của Hề Lan Dự, vội sửa lời mình
“Thôi bỏ qua đi. Nếu thật sự không cười nổi thì để tôi chỉnh sửa ảnh cho mấy người, cứ yên tâm. Giá trị nhan sắc của cả hai cao như vậy, ảnh chụp ra chắc chắn sẽ rất đẹp, có thể dùng để quảng bá cho hiệu ảnh được.”