Trong lòng Ninh Chi hô to không ổn rồi. Chắc chắn trên đường đi bà ngoại đã cân nhắc điểm này.
Ở chỗ này, ngày thường ngoại trừ Trịnh Nhất Mãn sẽ không có ai qua lại. Bà ngoại cô đến gấp, cô căn bản không nghĩ tới chuyện mua vài đồ dùng của nam giới bày biện để ngụy trang.
Quả nhiên, vẫn là lộ tẩy.
Ninh Tương Lan sắc mặt trầm xuống
“Chi Chi, con thành thật nói cho bà ngoại nghe, rốt cuộc con có kết hôn hay không?”
Ninh Chi chột dạ, không dám cùng bà ngoại đối diện, chỉ có thể ngồi xổm trước ngăn kéo phía dưới TV tìm giấy hôn thú đưa cho bà ngoại
“Kết hôn thật mà, đây là giấy chứng nhận.”
Ninh Tương Lan khó hiểu
“Vậy mấy đứa đang làm cái gì đây? Bà ngoại tôn trọng ý tưởng của lớp trẻ các con, nhưng chẳng lẽ kết hôn xong lại không hề ở cùng nhau?”
Ninh Chi nhấp môi, đầu ngón tay cấu chặt vào lòng bàn tay, uyển chuyển đưa ra lý do
“Không phải đâu bà ngoại, chúng con mới vừa kết hôn, chỗ anh ấy công tác cách đây khá xa, còn chưa điều chỉnh được, qua một thời gian chúng con sẽ dọn đến ở cùng nhaụ”
Bà ngoại nhìn chằm chằm cô một lúc mà không nói gì. Ninh Chi đang chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm, bà lại nói
“Vậy con bảo nó đến đây gặp bà.”
Quả nhiên người tính không bằng trời tính. Ninh Chi cười khổ, tâm trạng mới vừa buông xuống lại lần nữa căng thẳng
“Bà ngoại, công việc của anh ấy có chút bận……”
Ninh Tương Lan “Hừ” một tiếng
“Cứ thư thả cứ để nó xong việc đi. Bà đến đây cũng đã ba tiếng rồi, mặt mũi anh ta thế nào cũng chưa thèm vác mặt tới. Bà đây là đang hoài nghi liệu nó có tốt với con hay không?”
Ninh Chi quá hiểu bà ngoại, vì sao bà lại nghĩ như vậy.
Lúc trước mẹ của cô là Ninh Mạn không màng trong nhà phản đối, quyết gả cho Tiền Duy Viễn. Tự cho là kết hôn vì tình yêu, thực tế suy cho cùng chỉ là chính mình ôm mộng hão huyền..
Sau cuộc hôn nhân khó khăn lắm mới thành công của hai người, Tiền Duy Viễn đã sinh tâm tư khác. Ninh Mạn phát hiện được liền dứt khoát kiên quyết ly hôn, sau đó sinh bệnh nặng rồi qua đời.
Bà ngoại từ đây liền có khúc mắc, sợ cháu gái không gả chồng thì khổ cả đời, lại cũng sợ gả phải kẻ không tốt, sẽ bị hôn nhân tra tấn.
Chọn tới chọn lui, Hề Lan Dự là người đầu tiên bà giới thiệu cho Ninh Chi đi xem mắt.
Ninh Chi thỏa hiệp, trong lòng thở dài
“Chờ anh ấy xong việc con sẽ gọi thử xem.”
……
Buổi tối, Ninh Chi tắm rửa xong, trò chuyện với bà ngoại một lúc, sau đó về phòng ngủ.
Cô không có Wechat của Hề Lan Dự, do dự nửa ngày, click mở khung tin nhắn của anh.
Tin nhắn vẫn còn dừng lại ở lần trước, khi cô hẹn anh ta đến nói chuyện kỹ hơn.
Cũng tâm tình thấp thỏm tương tự lúc đó, Ninh Chi tính toán chiến thuật, uống một ngụm nước, suy nghĩ trước sau một lúc lâu, sửa đi sửa lại tin nhắn, cuối cùng gửi đi.
Hề tiên sinh, lần trước anh nói sẽ phối hợp giúp tôi, hiện tại vẫn sẽ giữ lời chứ?
Tận đến sáng sớm hôm sau, Ninh Chi mới nhận được tin nhắn đáp lại của Hề Lan Dự.
Xin lỗi Ninh tiểu thư, hiện tại tôi đang không ở trong nước, lần này chỉ sợ thời gian không được.
Ninh Chi nghĩ nghĩ, chất nhất hỏi
“Cho hỏi chừng nào thì anh về nước? Nếu thuận tiện, liệu tôi có thể đến đón anh không?”
Điểm thiệt trong việc nhắn tin đó là khi mình là người nóng lòng nhận được hồi đáp, người kia lại chậm chạp không có tin tức gì.
Hề Lan dự không nói rõ rốt cuộc anh ta đang ở nước nào, Ninh Chi cũng không có cách nào biết được nơi anh ta ở lúc này là ban ngày hay ban đêm, sợ rằng gọi điện thoại sẽ quấy rầy lúc anh làm việc hoặc nghỉ ngơi. Rối rắm một lúc, cô đành phải đi làm.