⬅ Trước Tiếp ➡
Ninh Chi liếc nhìn người giúp việc một cái, kỳ thật chỉ là lời nói từ trong tiềm thức, người nọ liền trở nên xấu hổ
“Nhưng mà, ông chủ cũng chưa từng dẫn ai đến đây, nên hẳn là cô cũng không cần tuân theo quy định này.”
Hóa ra đây là nơi Hề Lan Dự vẫn thường ở, cô còn tưởng rằng anh đưa cô tới đây xong sẽ rời đi ngay lập tức.
Ninh Chi đưa cho người giúp việc cốc nước mật ong vẫn còn dư lại một chút, sau đó quay người, vòng sang nơi khác.
Người giúp việc này hẳn là đã hiểu lầm quan hệ giữa cô và Hề Lan Dự, lời vào lời ra, lại sợ đắc tội cô, lo lắng sẽ làm cô không vui.
Kỳ thật rất thừa thãi.
Đối với anh mà nói, cô chỉ là một người qua đường mà thôi.
Cô cố tình hỏi dò hai câu, cũng chỉ là muốn xác nhận, ngoại trừ cô, liệu Hề Lan Dự có thực sự không có mối quan hệ bên ngoài nào khác như anh đã nói.
Suy cho cùng, hai người đúng là kết hôn giả, nhưng mối quan hệ hôn nhân này vẫn là chính thức tồn tại. Cô không muốn trong cuộc hôn nhân này, đột nhiên có người xuất hiện và tố cáo cô là tiểu tam chen chân vào.
Ninh Chi ngồi hóng gió bên hòn non bộ. Không biết là do nơi này có nhiều cây cối, cách xa nội thành, hay là do trong vườn đã được cố tình xử lý hạ nhiệt độ, Ninh Chi cảm thấy cơn gió thổi tới trước mặt mang theo cái lạnh của núi rừng.
Thành thật mà nói, nơi này có vị trí tuyệt diệu, ngay trước mắt chính là những đám mây sương mù cuồn cuộn, khiến lòng người yên bình hơn.
Ninh Chi ngây người một lát, đang chuẩn bị trở về, xoay người liền nhìn thấy Hề Lan Dự đang đứng ở hành lang đối diện.
Anh hình như vừa mới tắm gội xong, đã thay ra một bộ quần áo ở nhà màu đen sa tanh đơn giản, đường viền thêu chỉ vàng, làm anh trông càng cao xa không thể với tới.
Anh cầm điếu thuốc trên tay, một nửa cơ thể chìm trong vầng sáng mờ ảo, nửa còn lại ẩn trong màn đêm mù sương.
Trên trời treo một vầng trăng, ánh sáng mát lạnh chiếu rọi, như hữu tình lại vô tình.
Không hiểu sao, trong đầu Ninh Chi hiện lên một câụ
Có một người cô đơn trên thế gian, cô quạnh và đơn độc.
Về sau, có vô số lần cô nhớ tới khoảnh khắc này.
Núi sâu như con mắt đen nuốt chửng lấy người ta, mà anh đứng giữa tâm mây mù, không gợn sóng, không buồn vui.
Giờ phút này, nếu phải dùng một loại màu sắc để miêu tả Hề Lan Dự, Ninh Chi nghĩ, có lẽ đó là màu xanh xám u sầụ
Giống như hiện tại.
Trong màn đêm tịch mịch hoang vắng, khi anh ngẩng đầu lên, có phải sẽ nhìn thấy một vầng trăng xanh cô đơn?
nan
Sáng sớm hôm sau, Ninh Chi rửa mặt xong, khi đang bước ra sảnh ngoài để ăn sáng thì người giúp việc cho biết Hề Lan dự đã rời đi trước rồi.
Ninh Chi thờ ơ mà đáp một tiếng “Ừm”.
Lúc cô ngồi xuống bàn ăn, người giúp việc đang thu dọn chén đĩa Hề Lan vừa dùng qua, dường như anh chẳng hề động đũa, chỉ có ly cà phê là vơi đi một chút.
Ninh Chi nâng chiếc ly trước mặt mình lên rồi nếm qua, hơi hơi nhíu mày, nói
“Phiền cô đổi giúp tôi một ly Americano, không thêm đường hay sữa.”
Khi cô còn nhỏ thân thể không tốt, bà ngoại tìm mọi cách tìm kiếm vô số phương thuốc cổ truyền cho cô, trong số những ký ức khi còn bé của Ninh Chi, ký ức sâu đậm nhất có lẽ là vị thuốc đắng ngắt.
Thế cho nên hiện tại, chỉ một chút vị đắng thôi cũng khiến cô ám ảnh.
Sảnh ngoài trống trải, chỉ có một chiếc bàn ăn nhỏ bằng gỗ đàn hương đỏ hình chữ nhật đặt trong không gian rộng lớn. Các loại đồ ăn sáng, Trung Quốc và Phương Tây đều đủ cả, được bày trên những chiếc đĩa nhỏ trước mặt cô.
Ninh Chi chọn ăn mấy món quen thuộc.
Ăn xong cơm sáng, cô đi theo lối cũ về phòng nghỉ ngơi, buổi tối còn phải quay lại bệnh viện trực ban, trước tiên vẫn cần ngủ một giấc cái đã.
nan
⬅ Trước Tiếp ➡