⬅ Trước Tiếp ➡
Tối hôm qua khi ở căn biệt thự bên sườn núi, tuy nói là hai người ở cùng một chỗ, nhưng nếu như không muốn, kỳ thật cả ngày đều sẽ không chạm mặt nhaụ
Ninh Chi cảm thấy nếu là như vậy, việc cô sống chung với anh cũng có thể chấp nhận được.
Thế nhưng Hề Lan Dự chắc chắn không nghĩ như vậy.
Việc này đã vượt qua quy ước lúc trước của hai người, nếu là trước kia, Ninh Chi sẽ quyết đoán gạt ý tưởng này sang một bên.
Nhưng mà hiện tại, nếu phải chọn giữa quy ước của Hề Lan Dụ và bà ngoại, cô khẳng định, cũng chỉ có thể lựa chọn giữ bà ngoại lại mà thôi.
Ninh Chi liệu trước rằng Hề Lan Dự sẽ không dễ dàng đáp ứng, bởi vì sợ bị từ chối trực tiếp, cô đành nhắn tin cho anh trước.
Tính toán theo thời gian rời nhà lần trước của Hề Lan Dự, cô dậy thật sớm, trực tiếp lái xe đến tòa nhà Bắc Thần.
Sáng sớm 7 giờ rưỡi, cả tòa nhà Bắc Thần chỉ vừa mới thức giấc, Ninh Chi ngồi ở đại sảnh dưới lầu, xung quanh là nhân viên đi làm tới tới lui lui.
Cô click mở Wechat kiểm tra xem có tin nhắn trả lời chưa.
Nửa giờ trước, cô nhắn tin qua Wechat cho Trương Ngật, hỏi anh ta xem Hề Lan Dự có ở công ty hay không, anh ta trả lời Hề Lan Dự đang triển khai hội nghị trực tuyến.
Nửa giờ qua đi từ lúc Ninh Chi đến, phía bên kia vẫn không hề có động tĩnh gì.
Cô chờ đến nhàm chán, lấy tai nghe ra, nhấn mở phần kiến thức chuyên môn sẽ kiểm tra vào tuần sau ra, bắt đầu ôn tập.
Cùng lúc đó, Trương Ngật cầm di động trên tay, gõ cửa, Hề Lan Dự thấp giọng nói
“Vào đi.”
Hiện tại vừa đúng lúc hội nghỉ đang nghỉ giải lao năm phút, Trương Ngật đưa điện thoại di động cho Hề Lan Dự
“Hề tổng, Ninh tiểu thư hình như có việc cần tìm anh.”
Hề Lan Dự nhìn khung chat, chỉ có một tin nhắn, không quá khẩn cấp, anh chống khuỷu tay ở mặt bàn, day day ấn đường
“Họp xong sẽ tính tiếp.”
Nửa giờ sau, hội nghị kết thúc, Ninh Chi nhận được tin nhắn của Trương Ngật.
Cô quyết đoán gọi thẳng số điện thoại của Hề Lan Dự. Đây là lần đầu tiên cô gọi điện thoại cho anh, có lẽ trong lòng đã quyết tâm, nàng nhìn về phía xa, thực bình tĩnh chờ đợi bên kia nhấc máy.
“A lô.”
Ở đầu dây bên kia, âm thanh của Hề Lan Dự nghe có chút mỏi mệt, trầm thấp mất tiếng.
Ninh Chi mặc định anh đã biết người gọi đến là mình
“Hề tiên sinh, tôi có thể xin anh bớt chút thời gian không?”
Hề Lan Dự khéo léo từ chối
“Xin lỗi Ninh tiểu thư, không phải lúc nào tôi cũng trùng hợp rảnh rỗi.”
Ninh Chi chưa muốn từ bỏ, kiên trì nói
“Tôi hiểụ Nhưng anh làm ơn dành ra cho tôi mười phút thôi, tôi bảo đảm sẽ không khiến anh chậm trễ quá lâụ”
Hề Lan Dự im lặng, sau một lúc lâu, tiếng nói trầm thấp truyền tới
“Giờ cô lên đây cùng Trương Ngật.”
nan
Bên ngoài văn phòng của Hề Lan Dự có hai trợ lý ngồi túc trực, thấy Trương Ngật đột nhiên đem theo một cô gái đến, tất cả đều như vô tình mà cố ý ngẩng đầu lên.
Ninh Chi làm lơ những ánh mắt đánh giá kia, bình tĩnh đi theo đằng sau Trương Ngật.
Bố cục văn phòng của Hề Lan Dự so với tưởng tượng của cô cũng không hơn không kém, chỉ có hai màu đen trắng phối với nhau, cửa sổ kính sát đất trống trải sáng lóa, bài trí không hề có chút độ ấm nào.
Anh không còn ngồi ở bàn làm việc nữa, Trương Ngật mở chốt cửa ở bức tường bên cạnh, dẫn cô vào phòng trà.
Hề Lan Dự đứng bên cửa sổ kính hút thuốc, tay đút trong túi quần, ấm trà đang sôi liu riu, anh nhìn sang, trở lại ghế ngồi.
Ninh Chi ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Cửa phòng chậm rãi đóng lại, Ninh Chi mở lời
“Thời gian là vàng bạc, tôi sẽ đi thẳng vào vấn đề.”
Hề Lan dự nâng mí mắt lên, đôi mắt đen láy đằng sau chiếc kính, có cảm giác áp bách trời cho, anh nói khẽ
“Cô cứ tự nhiên.”
⬅ Trước Tiếp ➡