Bàn tay Ninh Chi hơi dùng một chút lực, cánh cửa một lần nữa đóng lại.
Hề Lan Dự ngồi nguyên tại chỗ, pha thêm một ly trà cho cô, chậm rãi ra tiếng
“Ninh tiểu thư, quyền lựa chọn là của cô.”
Ngữ khí thành thục của anh khiến cô tin rằng, bất luận là cô bỏ đi hay ở lại, đối phương đều có biện pháp làm cô cam tâm tình nguyện phối hợp.
Ninh Chi một lần nữa ngồi thẳng trở lại, ngước mắt nhìn
“Tôi tưởng Hề tiên sinh không bao giờ làm khó người khác chứ?”
Hề Lan Dự dường như cảm thấy lời cô vừa nói rất buồn cười, không nhanh không chậm nhẹ uống một hớp trà, cười đáp
“Xã hội thời nay vận hành bằng luật pháp, Ninh tiểu thư không cần lo lắng.”
Ninh Chi hỏi
“Vậy ý anh là gì?”
Hơi nước từ chén trà bay lên ấm áp, lá trà thượng hạng tạo ra mùi hương tỏa bốn phía. Ninh Chi lại không có tâm tư thưởng thức, chỉ có sự bất an không tài nào khống chế.
Hề Lan Dự
“Tôi chỉ muốn đưa ra cho Ninh tiểu thư một lựa chọn.”
Ninh Chi
“Lựa chọn như thế nào?”
Hề Lan Dự lại lảng tránh đề tài, bảo cô ăn thử bánh hoa tươi rồi uống một ngụm trà.
Ninh Chi biết, người này nói chuyện hôn nhân như đang tính toán nước cờ, thi xem ai kiên nhẫn hơn, nhưng cô là người trong cuộc, giờ phút này không thể bình tĩnh phân tích được nữa, cho nên mỗi phút mỗi giây đều thấy sốt ruột.
Cô cầm một cái bánh lên, dời đi lực chú ý đồng thời trấn an lại bản thân.
Không biết bao lâu, Hề Lan Dự rốt cuộc cũng mở miệng
“Nói thật, thái độ của Ninh tiểu thư đối hôn nhân tôi hoàn toàn hiểu, nhưng không biết cô đã từng nghĩ tới phương án này hay chưa, kỳ thật nó cũng có vài điểm không hay.”
Ninh Chi
“Ví dụ như?”
Ninh Chi hai tay đan vào nhau, đặt trên mặt bàn nhìn về phía hắn.
Dù là vào thời khắc như vậy, nét mặt cô vẫn nhàn nhạt như trước, ban đầu thoáng chút không kiên nhẫn nhưng sau đó liền bình tĩnh trở lại, thật giống như một đóa hoa sơn trà trắng trong gương, chỉ có thể ngắm mà không thể chạm tới.
Hề Lan Dự hơi rũ mắt
“Chẳng hạn như, với tình trạng chưa lập gia đình, vẫn sẽ có thêm vô số buổi xem mắt khác mà người nhà giới thiệụ Giống như lúc này đây, Ninh tiểu thư rõ ràng không muốn đến, nhưng cuối cùng vẫn phải xuất hiện ở nơi này.”
Ninh Chi nhất thời im lặng, kỳ thật cô cũng từng suy nghĩ tới vấn đề này, cho dù bỏ qua việc Tiền Duy Viễn sang một bên, nhưng bên này vẫn còn bà ngoại, hôm nay cô có thể ứng phó tạm thời, nhưng về sau đâu thể ứng phó cả đời?
Ninh Chi thần sắc đoan chính, nhìn anh
“Hề tiên sinh nói như vậy, nhất định đã nghĩ ra biện pháp đối phó?”
Người đàn ông này có khí chất độc đáo, gió thổi bất động, tựa như trời sập xuống ngay trước mặt, có khi anh ta cũng chẳng hề chớp mắt.
Bởi vậy, khi anh nói ra ba chữ kia, Ninh Chi suýt nữa cho rằng chính mình nghe lầm, muốn anh nhắc lại một lần nữa. Ngữ khí Hề Lan Dự không hề gợn sóng, bình tĩnh nói lại
“Kết hôn giả.”
Ninh Chi nhìn anh, ánh mắt có chút vi diệụ
Cô không còn là trẻ con, cũng từng nghe qua vài tin đồn. Ví dụ như khi một người không gần nữ sắc, có thể không phải vì người đó đang kiềm chế bản thân, mà khả năng cao lâu nay họ chỉ tiếp xúc với đàn ông.
Mà những người đó cũng làm ra những hành vi thiếu đạo đức, sử dụng phương án giả vờ cưới xin để che dấu xu hướng tình du͙c của mình.
Tuy rằng Ninh Chi tôn trọng thiên hướng yêu đương của mỗi người, nhưng cô kiên quyết phản đối hành vi lấy trò lừa gạt để thỏa mãn du͙c vọng cá nhân.
“Lý do kết hôn giả là gì? Chỉ vì nguyên nhân vừa nãy, vẫn là hơi…”
Phải chăng anh đang giữ một bí mật không thể nói ra?