Chương 10
ông ngồi dựa vào ghế sô pha phía nam làm cho Nặc Đinh Sơn chú ý.
Cô cười khổ trong lòng.
Đêm nay mọi người e rằng không tránh khỏi bị giày vò một phen.
Người đàn ông ngồi một mình trên ghế sô pha phía nam tên là Jack, người Mỹ, xuất thân từ gia đình nghệ thuật.
Chú của Anh ta nổi tiếng tại Hollywood, tài năng anh ta lại là loại bình thường làm hứng thú của mọi người liền chú ý tới, cũng không có nhút nhát.
Cho dù là nhưng vậy cũng không ảnh hưởng tới nhiệt tình biểu diễn của ông anh này, lần trước Nặc Đinh Sơn đã bị cái người này hành hạ quá đáng.
Quả nhiên, việc làm Nặc Đinh Sơn lo lắng vẫn cứ xảy ra.
Tụ họp quá nửa, Jack vì để xua đi bầu không khí nặng nề, anh ta sẽ vì mọi người biểu diễn một đoạn ngẫu hừng, nội dung biểu biễn là cô bé lọ lem thật giả, trước nửa đêm ai tìm được giầy thủy tinh bị hoàng tử giấu đi thì người đó chính là cô bé lọ lem thật sự.
Cho dù màn biểu diễn ngẫu hứng tâm đắc của Jack nghe ấu trĩ như vậy, mà khi nghe tới người tìm được giày thủy tinh cỏ thể nhận được phần thưởng 5000 Bảng Anh các cô giá vẫn cam tâm tình nguyện thoa lên thuốc màu màu xám để đóng vai cô bé lọ lem.
Trong năm cô có lọ lem tất nhiên có một người sẽ nhận được 5000 bảng Anh tiền thưởng.
Cái gọi là giày thủy tinh tạm thời dùng chai rượu vang đỏ làm, Đương nhiên, người tìm được không chỉ có thể được 5000 Bảng Anh còn có thể mang theo bình rượu này.
Nặc Đinh Sơn thoa lên mặt mình thuốc hóa trang màu xám.
Cô đã mấy lần phán đoán từ anh mắt của Jack, ước chừng anh ta sẽ đem chai rượu vang để ở chỗ nào rồi.
Đầu óc đơn giản của người đàn ông Mỹ khi nói cụ thể với các cô một số quy tắc, ánh mắt đã không chỉ một lần nhìn về phía bên trong góc trưng bày sản phẩm gốm sứ Thổ Nhĩ Kỳ.
Tài ăn nói của Jack coi như không tệ, một hồi ba hoa chích chòe liền khiến cho các bạn của anh ta tin tưởng đây sẽ là trò chơi thú vị.
Năm cái rương nhựa đưa đến hiện trường, đứng trong cái rương nhựa cao bằng nửa người đầu tiên Nặc Đinh Sơn cảm thấy khó thở, liếc mắt nhìn đồng hồ, vào giờ phút này cầm cự tới 12 giờ đêm còn thời gian xấp xỉ 10 phút, Nặc Đinh Sơn nghĩ cô sẽ không ở trong cái rương thời gian quá lâụ Năm cô bé lọ lem bước vào trong rương, đóng nắp lại.
Jack đóng vai hoàng tử liền bắt đầu biểu diễn, anh ta bắt đầu nói anh ta đem giày thủy tinh đặt lên vũ hội tưởng nhớ cô gái không biết tên.
Cơ thể cuộn trong rương, Nặc Đinh Sơn nhắm hai mắt lại, cô để cho trạng thái của mình nằm trong tư thế chờ đợi.
Trong đầu cô bắt đầu ra sức suy đoán sau đó cô sẽ tìm được bình rượu giá trị bao nhiêụ Jack vẫn đang lải nhải Tình cảm nhớ nhung của vô cùng kiểu cách.
Thời gian với Nặc Đinh Sơn mà nói thậy dài, dài tới nỗi hô hấp của cô hình như cũng bởi vì thời gian chậm chạp mà bị ngăn lại, hô hấp của cô bị giảm thành một hơi lại mộ hơi.
Nặc Đinh Sơn buộc cho mình nghĩ, phải có bình rượu vang đỏ còn có 5000 bảng Anh ....
Dần dần 5000 bảng Anh đã bị cắt ra thành rất nhiều khúc, hô hấp càng ngày càng xa...
Trong mơ hồ, Nặc Đinh Sơn nghe thấy Trương Diệu Lệ hoảng sợ kêu