Chương 31
trên biển tại Châu Âu mở ra cho ông ta một thị trường khác giống như thị trường giải trí trên biển ở Notting Hill., chỉ là địa điểm ở đâu vẫn chưa có vị trí cụ thể.
Có khả năng lớn nhất là xuất hiện ở ba nước Anh, Pháp, Đức.
Đây cũng chính là nguyên nhân quan trọng mà Thị Trưởng London dẫn Vinh Mộ Minh dùng bữa tại nhà hàng Trung Quốc.
Bởi vì một khi thị trường giải trí trên biển của Vinh Mộ Minh xây dựng trên lãnh hải Anh Quốc thì sẽ có nghĩa là tương lai Chính Phủ Anh sẽ thu được một khoản thuế đáng kể.
Mà hành trình đi Châu Âu của Vinh Mộ Minh chọn nước Anh đầu tiên.
Đương nhiên, người Anh sẽ không thể nào từ bỏ một cơ hội tốt như vậy.
Hành trình tiếp theo của Vinh Mộ Minh là nước Đức.
Chắc chắn ông cũng sẽ trở thành khách quý của nước Đức.
Nước Đức, Nước Đức Nặc Đinh Sơn kê đầu lên bàn, mặt quay về chỗ thông gió duy nhất của căn phòng, nhắm mắt lại.
Ngày tiếp theo, Nặc Đinh Sơn gọi một cuộc điện thoại tới văn phòng tín dụng tại London.
Nặc Đinh Sơn gặp lại Trình Điệp Qua lần nữa là vào buổi trưa giữa tháng năm.
Xế chiều ngày thứ bảy, cô nhận tờ danh sách của ông chủ một gian hàng tại chợ bán đồ cũ, phụ trách đem những quyển sách cũ ghi lại thói quen cuộc sống của người dân vùng biển Caribê không còn xuất bản nữa của ông chủ sạp thu thập được giao tới nhà cho khách hàng của ông ấy.
Khách hàng của chủ sạp là Trình Điệp Qua.
Nhấn chuông cửa căn hộ của Trình Điệp Qua, không giống lần trước, lần này Trình Điệp Qua ra mở cửa rất nhanh.
Sau khi mở cửa ra, tầm mắt Trình Điệp Qua nhìn trên mặt cô mất mấy giây.
"Nặc Đinh Sơn".
Khi anh gọi tên cô, trên mặt hiện vẻ kinh ngạc.
Sau đó cười nhạt nói "Có phải tôi nên gọi cô là Nặc Đinh Sơn vạn năng không".
Theo yêu cầu của Trình Điệp Qua, Nặc Đinh Sơn để sách vào.
Sau khi đặt xong, Trình Điệp Qua lấy từ trong ví da ra 5 Bảng Anh, hẳn là anh cho cô tiền Tip cho việc cô hỗ trợ chuyển sách vào.
Anh để cô mang sách tới tầng gác lửng, cầu thang đi lên gác lửng có mười bậc thang, sách nặng không dưới 5 kg.
Nặc Đinh Sơn nhận tiền Tip của Trình Điệp Qua đưa cho cô.
Sau khi cất tiền xong, dừng lại một chút, Nặc Đinh Sơn đưa cho Trình Điệp Qua danh thiếp của cô.
Trên danh thiếp có ghi mười mấy dịch vụ cô có thể cung cấp để phục vụ, trên đó còn bổ sung thêm địa chỉ trang web đặt trước trên mạng của cô.
"Sáng thứ bảy từ 8 giờ sáng tới tám giờ tối nếu như anh có yêu cầu hỗ trợ gì có thể gọi điện thoại cho tôi".
Nặc Đinh Sơn chỉ vào danh thiếp nói.
Ánh mắt Trình Điệp Qua chuyển từ tấm danh thiếp nhìn lên khuôn mặt cô, anh hỏi cô có biết sửa ống nước không.
"Không biết".
Nặc Đinh Sơn trả lời "Nhưng nếu như anh Trình cần gấp thợ sửa ống nước có thể gọi cho tôi, tôi có thể để thợ sửa ống nước tới nhà anh trong vòng 15 phút.
Nhưng việc này cần thêm một ít tiền hoa hồng, tôi sẽ lấy mười phần trăm hoa hồng phí điện thoại".
Sau khi nói xong những lời đó, Nặc Đinh Sơn nói thêm một câu "Anh Trình, tạm biệt" sau đó xoay người.
Cơ thể vừa xoay đi cô dường như nghe thấy phía sau lưng mình có tiếng thở dài như có như không.
Lúc mở cửa phòng, Nặc Đinh Sơn nghe thấy Trình Điệp Qua