Chương 7
tiếng, ban ngày đi làm, buổi tối đi học.
Các bạn xem, cho dù là như vậy cô ấy vẫn lấy được bằng tốt nghiệp hạng Ưụ Các bạn xem, cô ấy chăm sóc Klein đáng thương thật tốt.
Cuối cùng các bạn nhìn xem, cho dù cuộc sống khó khăn như vậy, cô ấy đều không quên mỉm cười.
Cô gái như vậy đương nhiên đáng được mọi người yêu quý.
Nặc Đinh Sơn giảm tốc độ xe chậm lại mỉn cười cùng với những người nhiệt tình chào hỏi cô.
Đó là Shawn sẽ nhét cho cô trái cây, đó là Brian sau mỗi lần làm bánh bất cẩn sẽ bảo cô ăn hết phần còn lại cho ông, đó là ...
Mỗi lần cô đều mỉm cười với bọn họ "Hi, Darling, Chúc cô một ngày vui vẻ", "Cố lên, Nặc Đinh Sơn ", "Nặc Đinh Sơn quần áo hôm nay rất hợp với cô đấy".
Lời nói như vậy luôn nói bên tai cô, hơi khoa trương nhưng không thiếu sự chân thành thân thiện.
Sau cùng Catherine đến từ Wales mỉm cười tiễn cô, đèn nhà bà đều sẽ sáng suốt đêm, bởi vì mỗi lần Nặc Đinh Sơn tan ca về nhà đã là 4 giờ sáng.
Đó là Catherine để đèn vì cô.
Những người ở khu số 7 không biết lúc động viên Nặc Đinh Sơn , thực ra nụ cười luôn treo trên mặt cô gái Trung Quốc chẳng qua là cô sử dụng nụ cười lý trí.
Nụ cười không hao tổn cái gì, có thể cũng không mang đến cho người ta của cải , nhưng nó có thể giúp người ta giành được thiện cảm của một người.
Từ đó giúp người ta giảm thiểu một vài phiền toái trong cuộc sống.
Xe đạp đi qua khu chợ, bỏ lại nụ cười híp mắt của Catherine ở phía sau, Nặc Đinh Sơn thu lại nụ cười.
Giống như lới nói của Susan khi đó "Ta không phải cố ý làm tên trộm", Nặc Đinh Sơn cũng không phải cố ý muốn coi thường sự đối xử tốt của họ với cô, cô cũng muốn báo đáp lại họ.
Nhưng mà, lòng của cô đã ngày càng trở nên tê dại, tiền cô kiếm được cũng giống như vậy, 10 bảng Anh có thể mua được đồ đạc, nhưng càng ngày càng ít.
Bà chủ nhà lại ám chỉ cho khách thuê tháng sau sẽ tăng tiền thuê nhà.
Đúng 3 giờ, Nặc Đinh Sơn tới chỗ làm, đó là một trong số nhà hàng mang phong cách HongKong tương đối ít ở Notting Hill.
Mấy năm trước tại Thành Phố London đã có ba nhà hàng của người Hongkong, tại nơi này mở ra nhà hàng thứ tư.
Nhà hàng lấy việc kinh doanh trà chiều làm chủ.
Một tháng trước Nặc Đinh Sơn đã trở thành nhân viên chính thức của nhà hàng này.
Là người phục vụ mới, mỗi ngày cô phải làm việc sáu tiếng, từ hai rưỡi chiều đến tám rưỡi tối.
Nặc Đinh Sơn tới trễ 18 phút, Giám đốc nhà hàng không vì cô đến muộn mà tức giận quá mức, cô ấy vỗ vai cô ra hiệu cô không cần giải thích lý do đến trễ.
Nặc Đinh Sơn thay xong đồng phục, đó là một bộ sườn xám cắt vừa người.
Người phương tây thích con gái Trung Quốc mặc sườn xám, bọn họ luôn cho rằng sườn xám đại diện cho một loại phong cách phương đông, họ rất vui sướng một bên thưởng thức mỹ thực, một bên thưởng thức sự duyên dáng của người con gái phương đông.
Tại đây Nặc Đinh Sơn mặc sườn xám cũng rất được hoan nghênh, một số khách của nhà hàng hình dung cô thế này hiểu ý người, làm việc rất chuyên nghiệp.
Đặt món ăn ngon theo ý khách hàng, đó là sự phối hợp màu sắc hết sức vừa vặn của món xoài Sago cá và bánh gato