⬅ Trước Tiếp ➡
Tiêu Thành bất đắc dĩ, như thế nào cũng không thể tưởng được nàng sẽ có một mặt dính người như vậy. Hắn chỉ có thể ôm nàng an ủi: "Ta bảo đảm nhất định mau chóng xong. Đến lúc đó sẽ không bao giờ rời xa nàng nữa, được không? Nghe lời."
Tần Vãn cố chấp mà lắc đầu.
33
Tần Vãn quần áo xộc xệch, buông thõng ở trên eo, lộ ra những nơi nên lộ và cả những nơi không nên lộ.
Trên cơ thể trắng nõn được bao phủ bởi các vệt đỏ loang lổ có mới lẫn cũ.
Tiêu Thành nắm eo nhỏ của nàng, đem nàng toàn bộ hướng lên trên, liền nghe thấy nàng tràn ra một tiếng rên rỉ yêu kiều.
Nàng ôm lấy cổ hắn giống như một đóa hoa sương mai yếu ớt bám lấy hắn, đau lòng nói: "Ta sẽ nhớ chàng."
Tiêu Thành một tay gắt gao ôm nàng. Một tay kia chống ở trên giường, côn thịt đâm thật mạnh vào chỗ sâu trong hoa huyệt của nàng, trầm giọng nói: "Đừng nói nữa."
Hắn liền nghe được thanh âm ngâm nga rên rỉ cùng tiếng khóc nhỏ nhẹ của nàng.
Hắn nghiêng đầu hút cắn cái cổ non mịn của nàng, chà đạp ra một vết đỏ mới ở trên đó.
Hắn nói: "Ta đi rồi, không được cho nam nhân khác chạm vào nàng."
Nàng một bên thở dốc một bên rớt nước mắt: "Được."
Ánh mắt hắn đen tối: "Nhìn xem cũng không được."
"Được."
Hắn chậm rãi hôn nàng.
"Ta thực mau sẽ trở về."
Triền miên cả đêm.
34
Ngày hôm sau, thời điểm nàng tỉnh lại, bên cạnh đã không còn người.
Tần Vãn ở trong nhà tìm một vòng, ngay cả sân cũng tìm, nơi nào cũng đều không có.
Cuối cùng nàng chỉ có thể đỡ khung cửa, chậm rãi ngồi xuống.
Nàng rũ mắt.
Hắn liền không chịu nói với nàng một tiếng từ biệt sao?
35
Thời gian vẫn cứ theo lẽ thường trôi qua.
Tần Vãn như cũ mỗi ngày chữa bệnh, phơi thuốc. Thỉnh thoảng sau khi nàng lên núi hái thuốc thì sẽ đến trước mộ bà ngoại cùng mẫu thân nhìn xem.
Địa phương nhỏ bé này là bà ngoại sinh thời dạy nàng suốt mười lăm năm nên nàng mới quen thuộc đến vậy. Dù cho đôi mắt nàng không tiện nhưng cũng có thể sinh hoạt như người bình thường.
Đúng rồi, hiện giờ bên cạnh còn có mộ của Tiểu Ngũ, nàng đã nuôi dưỡng con thỏ đó tám năm.
Vẫn là Tiêu Thành dẫn nàng đi chôn.
Tần Vãn trong lòng trống rỗng.
36
Lại không bao lâu, nàng liền phát hiện chính mình mang thai.
Cái thai còn chưa đến hai tháng.
Khi đó Tiêu Thừa rời đi đã hơn nửa tháng.
Nàng đếm một tháng cũng sắp hết rồi.
Nàng háo hức mà đếm từng ngày.
37
Nhưng đã đến một tháng, Tần Vãn đợi từ hừng đông đến trời tối, lại từ trời tối chờ đến hừng đông, cũng không đợi được người mình nhớ thương.
Tần Vãn vuốt ngọc bội hắn đưa.
Chàng quả nhiên là gạt ta.
38
Bỗng nhiên nàng nghe được trên cây hòe già ngoài sân có tiếng động rất nhỏ.
Tần Vãn kinh hỉ mà đứng lên: "Tiêu Thành?"
Không người đáp lại.
Đó là một cổ hơi thở xa lạ.
Tần Vãn cảnh giác lên, suy tư một lát. Nàng xoay người lấy ra con dao găm đầy bụi từ cái tủ ở trong phòng, rút dao ra khỏi vỏ, chậm rãi đi tới cửa.
Nàng lớn tiếng nói: "Ai?"
Đáp lại nàng là một tiếng lá xào xạc trong gió.
Nàng không có cử động.

⬅ Trước Tiếp ➡