⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Triều Vũ chưa bao giờ gặp qua người nào làm cho người ta kinh sợ đến thế. Tay nàng cầm kiếm, thế nhưng nhất thời đã quên mất muốn nói cái gì.
Nhưng cuối cùng Tần Vãn lại mở lời trước.
Nàng rũ mắt, không thấy rõ biểu tình của nàng, thanh âm vẫn là ôn nhu.
"Chàng đi đi, ta không muốn gặp lại chàng nữa."
Tiêu Thành nghe vậy, quay đầu. Hắn chỉ có thể nhìn xuyên qua Lý Triều Vũ mà thấy được một mảnh thân ảnh của nàng.
Bỗng nhiên hắn nhận ra một màn này rất quen thuộc.
56
Ngay sau khi Tiêu Thành từ chỗ Dạ Giang nhận được tin nàng rời đi khỏi thôn Hoa Hòe. Hắn liền vội vàng ném xuống nhiệm vụ còn đang dang dở cùng quân đội mà trở về. Hắn không cho dừng ngựa, thức trắng đêm mà chạy, một đường gấp rút trở về.
Hắn phái người tìm ở thôn Hoa Hòe, trấn Đồ Sứ, thậm chí là toàn bộ Vĩnh Châu, khắp nơi tìm kiếm tung tích nàng.
Cuối cùng hắn rốt cuộc phát hiện nàng căn bản liền ở Ninh An.
Ở tại khách điếm này.
Hiện giờ nàng lại nói với hắn, nàng không muốn gặp hắn.
Hắn gắt gao nắm lấy hoành đao trong tay, trong mắt tức giận như lửa đốt.
Hắn hận không thể đem nữ nhân cản trở trước mắt mình giết đi, sau đó đem nàng cướp lại, đem nàng nhốt ở nơi sâu nhất trong phủ Tin vương. Bất chấp ý nguyện của nàng. Mặc cho nàng có khóc lóc hay cầu xin hắn như thế nào cũng vô pháp thoát khỏi lòng bàn tay hắn.
Hắn chậm rãi đi lên phía trước, sát ý hiện lên.
57
"Ngươi muốn làm cái gì? Ta cảnh cáo ngươi, không được xằng bậy."
Lý Triều Vũ mang theo kiếm, đề phòng nói.
Tần Vãn cũng nhận thấy được điều gì đó, sờ soạng đứng lên. Nàng chạm vào cánh tay Lý Triều Vũ, ý muốn nói nàng ta rút lui. Lý Triều Vũ lại vội vàng buông kiếm đi đỡ nàng.
Tần Vãn xua xua tay, một mình đứng lên, mở miệng nói: "Tần Vãn thân phận thấp kém, tự biết mình trèo cao không được. Mong rằng Tin vương có thể giơ cao đánh khẽ, buông tha cho ta."
Nàng nói một cách bình tĩnh. Tiêu Thành lại thấy được sự chua xót trong mắt nàng.
Tay hắn bỗng dưng buông lỏng.
Tiêu Thành mặt lạnh như núi: "Ai nói cho nàng cái này? Dạ Giang hay là Lý Triều Vũ?"
Đó nghiễm nhiên là điệu bộ muốn xử lý.
Lý Triều Vũ thẳng thắn nói: "Ta nói đấy, thì làm sao nào?"
Tiêu Thành liếc nhìn nàng một cái, trong mắt tràn ngập khinh thường, cười lạnh:
"Nàng ta có nói qua với nàng, nàng ta chính là vị hôn thê của bổn vương không?"
Một lời nói ra làm mọi người giật mình.
58
Lý Triều Vũ ngẩn người, sau đó phản ứng lại.
"Ngươi có ý tứ gì? Ngươi chẳng lẽ là muốn nói, ta là vì muốn thuận lợi gả cho ngươi, mới cố ý nói với Vãn Vãn những lời này sao!?"
"Ta điên rồi sao? Chỉ là ngươi, chẳng lẽ ngươi cho rằng ta sẽ đi coi trọng ngươi!?"
Lý Triều Vũ quay đầu lại nói với Tần Vãn: "Vãn Vãn, tỷ hãy tin muội. Muội tuyệt đối không có nửa điểm tâm tư nào. Nếu muốn nói tâm tư duy nhất thì đó chính là ta căn bản liền chán ghét hắn! Không muốn nhìn thấy tỷ bị hắn lừa gạt."
Tần Vãn sắc mặt có chút mờ mịt, gật đầu: "Ừ."
"Ngươi tốt nhất là làm đúng theo những lời ngươi nói."
Giọng điệu Tiêu Thành lạnh như băng.

⬅ Trước Tiếp ➡