Nàng ngồi ở trong lòng ngực hắn, eo nhỏ bị hắn gắt gao giữ chặt, môi lưỡi dây dưa. Trong thuyền nhỏ là một mảnh tình ý kiều diễm, cùng ngoài thuyền là mưa to gió lớn, thật là hoàn toàn bất đồng.
Mưa không biết khi nào thì nhỏ lại.
Bỗng nhiên có người vén tấm mành lên.
"Vương gia, phu nhân, đêm nay chỉ sợ trời sẽ còn mưa. Tiểu nhân tới đón các ngài trước .. A, là tiểu nhân đường đột, mong ngài thứ tội!"
Người này ngàn vạn lần không dự đoán được sẽ thấy cảnh tượng Tin vương thân thiết ôm phu nhân. Sợ làm cho chủ tử tức giận, hắn căn bản không dám xem quá rõ ràng, liền vội vàng lui về.
Tần Vãn căn bản bị hắn hôn đến mơ mơ hồ hồ, lúc này đã thanh tỉnh lại.
Nàng thẹn đến mức muốn chui xuống đất, cuống quít đi trốn phía sau hắn.
Nàng cúi đầu nhìn xem, xác định xiêm y của mình còn mặc chỉnh tề ở trên người, không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
Sắc mặt Tiêu Thành Diệp lại sa sầm, mặt mày tràn đầy vẻ mất kiên nhẫn vì bị người quấy nhiễu.
Hắn bình tĩnh nghĩ nghĩ, lại vỗ trán rồi nhắm mắt, ra lệnh: "Lên thuyền."
"Đúng vậy." Người nọ đứng ở đầu thuyền, mặt mày xám xịt.
Hắn ta một thân mặc áo tơi, khởi động mái chèo thuyền, mang thuyền nhỏ chậm rãi cập bờ.
Trên xe ngựa về phủ, hắn thấy trên tóc nàng dính nước mưa, thuận tay xoa cho nàng, lại cố ý lau tới trên mặt nàng.
Tần Vãn đang gắt gao bọc áo choàng, chợt nhận thấy trên gương mặt là một mảnh lạnh lẽo ướt át.
Nàng sửng sốt, đánh cái hắt xì.
Hắn không nói gì, vội vàng đi lau khô cho nàng.
Chỉ là xoa xoa liền biến thành sờ..
Tiêu Thành Diệp vuốt ve khuôn mặt mềm mại của nàng, cất tiếng nói: "Lần sau vẫn đi xem bờ biển đi."
May mắn đêm nay không có nổi gió lớn. Nếu có thì sẽ nguy hiểm, có thể xảy ra lật thuyền. Hắn tất nhiên là không sợ, chỉ là lo nương tử nũng nịu này của hắn sẽ bị nguy hiểm.
Nàng mặc kệ hắn vuốt ve. Bên trong xe ngựa, ánh nến được phản chiếu ngược ở trong đôi mắt lưu li của nàng. Một vài cọng tóc nhẹ nhàng rũ xuống, nàng chớp chớp mắt, ngước nhìn lên phảng phất sóng mắt lưu chuyển, tràn đầy ẩn tình.
Ngoài cửa sổ xe, tiếng mưa rơi tí tách.
Nàng gật gật đầu, hít mũi: "Đi chỗ nào cũng đều tốt."
1
Lý Triều Vũ lang bạt giang hồ đi vào Giang Lâm, thuận đường nên đi đến Ẩn Viên.
Nước chảy trong đình viện, thấy Tần Vãn cùng Tin vương hai người đang ngồi ở đình nhỏ đánh cờ.
Nàng liền nói: "Hai ngươi thực sự có nhã hứng nha."
Đều thành thân đã hai năm, còn gắn bó keo sơn như vậy, cầm sắt hòa minh.
Khoe ân ái làm mù mắt chó nàng rồi.
Tần Vãn đặt một quân cờ trắng, hướng về phía nàng cười khanh khách: "Triều Vũ mau tới, đã sớm nghe nói muội đã đến Giang Lâm rồi, sao giờ mới tới cửa?"
Lý Triều Vũ cười tủm tỉm: "Này không phải mới vừa rảnh rỗi, muội liền chạy nhanh tới gặp Vãn Vãn đây."
Nàng nhìn tới ván cờ bên cạnh hai người: "Vãn Vãn giống như sẽ mau thắng ai kia."
Tần Vãn phi thường khiêm tốn mà cười.
Lý Triều Vũ: "Bất quá Vãn Vãn cư nhiên còn sẽ chơi cờ, tỷ học đã bao lâu rồi?"