Khoảnh khắc Vu Lâm tỉnh dậy, cậu nghĩ rằng mình đã hạ cánh, chuẩn bị sống 1 cuộc sống tốt đẹp, nhưng khuôn mặt đột nhiên phóng to trước mặt làm đáy lòng cậu lộp bộp nhảy dựng. Đó chẳng phải là mắt, mũi, miệng, bộ dáng của Cố Chính sao? Tại sao cậu lại ở đây, đây là nơi nào, làm sao hắn tìm được?
Trong mắt Vu Lâm tràn ngập khủng hoảng, không phải hắn tới tìm cậu đòi lại chi phiếu chứ?
"Thế nào? Mấy ngày không gặp, em không nhận ra tôi rồi sao?" Cố Chính cười nhạt, đôi mắt đen nhìn chằm chằm cậụ
Vu Lâm giãy giụa một hồi, phát hiện hai tay mình bị trói vào góc giường, tựa hồ càng giãy càng chặt, đáy lòng âm thầm nói không ổn rồi.
"Cậụ . . Cậu buông tôi ra trước đi."
"Buông ra? Buông ra để em chạy tới Hawaii à?"
“Tôi chẳng qua đi nghỉ phép... Đúng, nghỉ phép ” Vu Lâm tận lực làm chính mình nói trông... chân thật một chút.
"Nghỉ phép? Chẳng lẽ em lấy tiền của mẹ tôi rồi bỏ tôi, sau đó đi nghỉ phép à?" Ánh mắt Cố Chính trở nên sắc bén, lòng bàn tay mơn trớn cổ áo Vu Lâm, sau đó nắm lấy cổ cậu, "Tôi cùng Nghịch đối với em không tốt ? Vội vàng chạy như vậy? Chúng tôi chỉ đáng giá 1 triệu tệ sao? "
"Khụ, không ..." Cố Chính nắm chặt tay, Vu Lâm bắt đầu giãy giụa, hắn muốn giết cậu sao? "Tôi, tôi......"
“Anh Anh sẽ giết chết cậu ấy mất ” Cố Nghịch chạy lại, kéo tay Cố Chính ra.
“Cậu ấy muốn chạy trốn, em biết không?” Cố Chính nhìn em trai cơ hồ giống mình như đúc, ánh mắt lạnh như băng mà oán hận.
So với sự cáu kỉnh của Cố Chính, Cố Nghịch có vẻ lý trí hơn nhiều "Thứ cậu ấy yêu là tiền.”
"Tiền? Chúng ta không có à?" Cố Chính nhìn Vu Lâm đang ho khan một cách đầy khinh thường, khuôn mặt đỏ bừng vì thiếu dưỡng khí.
"Ít nhất, cậu ấy đã nhận tiền từ mẹ vì cậu ấy không yêu chúng ta."
Cố Chính đưa tay túm lấy quần của Vu Lâm, hắn lập tức xé toạc quần dài và quần lót của cậu, thậm chí không cho cậu sức lực để phản kháng, "Vậy có phải chỉ cần rút vảy của cậu ấy, tự nhiên cậu ấy sẽ yêu chúng ta?" Sau đó, hắn bướng bỉnh dùng ngón tay mân mê lỗ nhỏ dưới dương vật.
Một lỗ nhỏ tinh tế chỉ có phụ nữ mới có lại xuất hiện trên cơ thể đàn ông, dưới ánh đèn chiếu rọi, dưới sự che chở của hai cánh hoa, là âm vật mẫn cảm, lỗ nhỏ ẩn sâu và nhỏ hẹp hơn so với phụ nữ bình thường, tinh tế mà bị người ta vỗ về chơi đùa còn thẹn thùng, mấp máy.
Cố Nghịch nhìn Cố Chính không cố kỵ mà vuốt ve âm hộ chưa từng được thấy, ánh mắt tối sầm lại, "Đúng vậy."
“Vậy chúng ta khi nào phá thân cậu ấy thì tốt? Em trước hay anh trước?”
“Đương nhiên…là chúng ta.”
Du͙c vọng sâu thẳm trong mắt Cố Nghịch còn rõ ràng hơn so với Cố Chính.
"Cậu, các cậu Đừng chạm vào tôi " Lúc này, bọn họ mới chú ý tới Vu Lâm đang không ngừng run rẩy."
Đó là lý do tại sao cậu không cho chúng tôi chạm vào?" Cố Nghịch hỏi nhỏ bên tai cậu, hơi thở ấm nóng phả vào tai, khiến toàn thân cậu tê dại.
"Thật ghê tởm Cậu, các cậu cút đi " Vu Lâm sắp khóc, sao bọn họ biết, làm sao có thể biết
Cố Chính mỉm cười, hai tay kẹp chặt hai chân Vu Lâm, cúi đầu hôn lên âm vật, cậu lập tức run rẩy, lỗ nhỏ nhanh chóng nóng lên, "Không ghê tởm, nó rất đẹp."
"Các cậu muốn làm cái quái gì vậy? Tôi không muốn chi phiếu nữa, tôi trả nó cho các cậụ Để tôi đi " Vu Lâm cảm thấy bí mật của mình không thể che giấu được nữa. Đương nhiên, cứu mạng là điều quan trọng nhất.
"Tiền, thì có ích lợi gì." Cố Nghịch cởi khuy áo, bộ ngực rắn chắc lập tức lộ ra, từ bụng dưới kéo dài thành những khối cơ rắn rỏi, khi nhìn thấy nơi nào đó Vu Lâm liền cảm thấy toàn thân tê dại.
“Em là của chúng tôi.” Một giọng nói quyến rũ thì thầm bên tai cậụ
"Bây giờ à?" Cố Chính nói trong khi chơi đùa âm hộ của Vu Lâm.
"Có được không? Bé cưng." Cố Nghịch vuốt ve khuôn mặt của Vu Lâm, nhìn cậu thật sâu, ánh mắt tràn đầy khát khao và yêu thương. Vu Lâm không muốn nhìn hắn, cậu không muốn chìm đắm, cậu lựa chọn ra đi vì muốn giữ lý trí, nhưng hai anh em họ lại giống như sói dữ vồ lấy con mồi, để rồi khiến con mồi cam tâm bị chúng cắn từng miếng nuốt chửng.
“Em ấy nói được.” Cố Nghịch nói xong liền hôn lên môi Vu Lâm, bốn cánh môi giao nhau, môi lưỡi quyện vào nhau, chạm vào nhau, Vu Lâm dần dần bị kỹ năng hôn của Cố Nghịch mê hoặc, hơi thở ấm áp phả vào mặt hai người. Bầu không khí trong căn phòng đột nhiên trở nên ái muội.
Phần thân dưới bị Cố Chính mở ra, Cố Chính cúi người liếm đáy chậu, ngón tay chậm rãi đâm chọc vào lỗ l n, hoa huyệt dần dần ẩm ướt.