⬅ Trước Tiếp ➡
Khi Vu Lâm tỉnh dậy thì đã là buổi chiều, nhưng những tấm rèm dày nặng̝ che kín cửa ra vào và cửa sổ khiến căn phòng càng thêm u ám.
“Này, hai người các cậu đừng đè tôi ” Vu Lâm cảm thấy từ thắt lưng đến hạ thân đau nhức dữ dội, mà hai tên sói con này còn mỗi người một bên ôm lấy cậu, khiến cậu đang cảm thấy vừa đói vừa khát không cách nào đứng dậy nổi.
“Em tỉnh rồi à?” Cố Nghịch mở mắt trước, cong môi nhìn cậu, cúi người hôn lên môi cậu, sau đó đưa tay sờ mông Vu Lâm.
“A, Nghịch... ” Vu Lâm kêu lên một tiếng đau đớn, “Đừng có sờ ”
“Để tôi xem đã hết sưng chưa.” Cố Nghịch nghiêm túc nói xong, liền tung chăn của Vu Lâm ra, phơi bày thân thể trần trụi tɾong không khí.
Hai ͼhân Vu Lâm bị ép tách ra, Cố Nghịch dùng ngón tay nhẹ nhàng chạm vào hậu huyệt, thấy chỗ sưng đỏ đã gần như giảm bớt, tiếp theo nhẹ nhàng tách môi âm hộ ra, âm vật lập tức lộ ra, bị hơi lạnh kích thích đến cứng lên, Cố Nghịch cười xấu xa “Muốn không?”.
"Cậu mới muốn ấy "
"Đương nhiên là muốn."
Nghe hắn nói xong Vu Lâm thật muốn tát cho mình mấy cái bạt tai.
Vì thế Cố Nghịch liền thật sự cúi xuống liếm mút hột le, Vu Lâm nhạy cảm ngay lập tức run rẩy nâng eo lên. Cố Nghịch thấy thế tɾong lòng càng cao hứng, càng liếm càng sâu, dâm dịch chảy ra từ lỗ l n càng nhiều, mị thịt cắn chặt đầu lưỡi Cố Nghịch không bỏ.
Lúc Cố Nghịch câu đầu lưỡi chạm vào điểm G của Vu Lâm, hắn ác ý rút ra chọc vào một cách thô bạo, còn dùng hàm răng cắn vào hai bên âm hộ.
Vu Lâm thoải mái đến mức phải kêu lên “A..... A..... Cậụ... Cố Nghịch..... Nghịch, cậu đừng mút nơi đó, a.... Anh trai tốt....đừng a....”. Trong lúc đó tay không cẩn thận bắt lấy tay Cố Chính đang ngủ bên cạn♄.
Khi Cố Chính thức dậy, nhìn thấy cảnh đẹp như vậy, hắn xụ mặt vò đầu bứt tóc, bước nhanh đến bên cửa sổ, mở rèm cửa nặng̝ nề ra, ánh nắng chói chang lập tức chiếu vào, khiến Vu Lâm không tài nào mở mắt ra được.
Cố Nghịch sau cơn cao trào của Vu Lâm vươn tay ra đỡ lấy gáy cậu hôn lên, đút dâm dịch tɾong hoa huyệt vừa mới chảy ra vào tɾong miệng cậụ
“Hương vị của em thật ngọt.” Cố Nghịch nhìn Vu Lâm còn đang thở hổn hển trên giường, cầm lọ thuốc mỡ trên tủ đầu giường ném về phía Cố Chính. "Giúp em ấy bôi đi, em đến công ty đây."
"Hừ Em dám trộm làm trước " Cố Chính tức giận đi về phía Cố Nghịch đang cầm quần áo bước vào phòng tắm.
Giọng Cố Nghịch vang lên từ tɾong phòng tắm, "Không phải tối qua anh cũng trộm làm trước à?"
Nhìn thấy bộ dáng ghen tị của Cố Chính, Vu Lâm cảm thấy buồn cười, "Tôi muốn đứng dậy."
“Nằm xuống ” Lúc này lực chú ý của Cố Chính lại quay trở về trên người Vu Lâm, thô bạo đè lên thân thể của cậu, dùng tay mở ra hai ͼhân đang khép chặt của cậu, “Để tôi xem.”
"A Cậu dùng sức lớn như vậy làm gì?" Vu Lâm tức giận đánh hắn.
“Không có thuốc mỡ nơi đó của em sẽ hết sưng được à?” Cố Chính không hài lòng vỗ mông cậu, trên bờ mông non nớt lập tức xuấthiện dấu tay đỏ.
"Cậu đánh tôi Cố Nghịch Anh ta đánh tôi " Vu Lâm hét vào phòng tắm.
“Câm miệng ” Cố Chính trừng mắt nhìn cậu, nhưng lực tay của hắn rấtnhẹ, cơ hồ là chạm nhẹ, ngoại trừ thỉnh thoảng tiến vào lỗ huyệt, đụng chạm điểm nhạy cảm.
Vu Lâm cảm thấy toàn thân như bốc hỏa, ưm a rên ɾỉ hừ kêu từng tiếng.
Cố Nghịch trước khi đi còn hô to với Cố Chính "Anh, ba bảo đêm nay chúng ta trở về ăn cơm.”
"Biết rồi." Cố Chính không kiên nhẫn nói.
“Trông chừng Vu Lâm, đừng để em ấy lại chạy trốn.”
"Biết rồi. Em đi làm đi "
Cố Nghịch mấp máy môi, cuối cùng hôn lên trán Vu Lâm, nheo mắt nhìn anh trai, "Ngày mai là thời gian làm việc của anh đó."
“Việc ngày mai thì để ngày mai tính.” Cố Chính đẩy Cố Nghịch, đuổi hắn ra ngoài.
Ngoài cha Cố là người ra quyết định cuối cùng thì Cố Chính và Cố Nghịch là CEO của Cố thị, giờ làm việc của họ không cố định.
Khi Cố Chính trở lại phòng, nhìn thấy Vu Lâm đã mặc quần áo, đang ngồi trên giường uống nước, đôi mắt hắn dịu lại.
⬅ Trước Tiếp ➡