⬅ Trước Tiếp ➡
Khi tay cô vừa đưa về phía trước, định làm biến mất cả chiếc sofa, Cố Khải bỗng bật dậy, nắm chặt lấy tay cô, giọng gấp gáp
“Thẩm Tông, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra? Em nói rõ cho anh biết đi ”
Cố Khải vốn là người điềm đạm, tính tình hiền lành, trước giờ nói chuyện lúc nào cũng nhẹ nhàng, từ tốn.
Nhưng lúc này, anh không kiềm được mà lớn tiếng. Tay siết lấy cổ tay cô cũng dần chặt hơn.
Rõ ràng là anh đang hoảng.
Thẩm Tông mặc cho anh nắm lấy, bỗng nhiên nước mắt cô rơi xuống, không kiềm được nữa
“Cố Khải, nếu em nói với anh rằng em đã từng chết rồi, sau đó bỗng dưng sống lại anh có tin không?”
“Đừng nói mấy lời linh tinh.”
Cố Khải siết chặt bàn tay lạnh buốt của Thẩm Tông.
Chính tay anh cũng đang run lên, nhưng vẫn cố gắng trấn tĩnh để an ủi cô
“Gần đây chắc em không nghỉ ngơi đủ, nên đầu óc mới rối loạn như vậy. Chết gì mà chết, đừng nghĩ bậy.”
“Để em cho anh xem thêm vài thứ nữa.”
Nhìn thấy Cố Khải rõ ràng đã rối trí, nhưng vẫn không chịu tin vào những gì tận mắt thấy, Thẩm Tông chỉ có thể thở dài một hơi thật sâu trong lòng.
Cô khẽ động niệm, một chiếc thẻ mỏng màu xám nhạt lập tức hiện lên trong tay.
Cô đưa nó cho Cố Khải.
“Anh xem cái này đi.”
Cố Khải nhận lấy. Đó là một tấm thẻ như thẻ căn cước, bên trên có ảnh của Thẩm Tông nhưng trong ảnh, cô tiều tụy và gầy guộc đến mức gần như không nhận ra.
Hai má trong ảnh gầy hóp đến nỗi, ngay cả Cố Khải người chồng đầu gối tay ấp bao năm cũng phải nhìn kỹ mới nhận ra đó là vợ mình.
Trên thẻ ghi đầy đủ thông tin cá nhân của Thẩm Tông ngày tháng năm sinh, mã số định danh. Anh lướt qua một lượt, không có điểm nào sai cả.
Nhưng ánh mắt anh nhanh chóng dừng lại ở hàng chữ nhỏ in phía dưới cùng thẻ. Hiệu lực từ ngày 06 tháng 5 năm 2076 đến ngày 06 tháng 5 năm 2096.
Cố Khải lập tức ngẩng đầu nhìn vợ, ánh mắt hoang mang chưa từng thấy. Sau đó anh lại cúi xuống nhìn dòng chữ kia lần nữa, tim như bị ai bóp chặt.
Bây giờ mới là tháng 6 năm 2072. Tấm thẻ căn cước này, vậy mà là của bốn năm sau
Trái tim Cố Khải đập thình thịch, loạn nhịp.
Dù có muốn phủ nhận đến mấy, anh cũng không thể tự lừa mình rằng tất cả chỉ là ảo giác. Mọi chuyện trước mắt quá mức hoang đường, quá mức khó tin nhưng lại đang thật sự diễn ra.
Chẳng lẽ vợ nói thật, cô thật sự không thuộc về thế giới hiện tại này.
"Đây là phần cứu trợ sáng nay em vừa nhận, còn nóng hổi đấy. Hay là anh thử một miếng nhé?"
Thẩm Tông đưa một chiếc bánh ngô màu tối, xen chút ánh xanh mờ mờ ra trước mặt Cố Khải. Trên bánh còn bốc lên mùi chua lạ lẫm, khó mà diễn tả thành lời.
"Chắc anh chưa từng thấy đâu nhỉ? Em nói cho anh biết nhé, cái này làm từ sâu, rau dại và trấu, trộn lại rồi đem hấp lên. Loại sâu đó hiện tại vẫn chưa xuất hiện đâu, nên anh chưa từng thấy là đúng rồi."
Cô khẽ bật cười, nhưng giọng nói thì nhẹ bẫng, mang theo chút mỏi mệt.
"Đừng xem thường nó. Một cái bánh này chính là phần ăn của em nguyên cả ngày đấy. Để lấy được nó, em phải đi bộ hàng giờ liền, cuối cùng còn bị bọn sâu tập kích cắn chết nữa."
Nói tới đây, Thẩm Tông cười khổ một tiếng, trong giọng lộ rõ vẻ tự giễụ
"Biết trước kiểu gì cũng chết, vậy mà em còn cố chen đi chuyến đó làm gì chứ? Ở yên trong phòng, có đói chết đi nữa cũng còn hơn là bị sâu cắn."
Giọng cô bắt đầu run nhẹ.
"Anh không biết đâu loài sâu ấy có độc. Bị nó cắn xong, cơ thể sẽ sưng vù, da đổi sang màu đen rồi nứt ra. Xấu đến mức không thể tưởng tượng được. Và đau lắm. Thật sự rất đaụ"
Cô vừa dứt lời, như chợt nhớ lại quãng thời gian khủng khiếp ấy, liền ôm chặt lấy cánh tay mình theo phản xạ, cả người khẽ run lên.
⬅ Trước Tiếp ➡