⬅ Trước Tiếp ➡
ấy, cô thực sự đã nhớ rất kĩ những lần đó.
Tại sao lại có cảm giác quen thuộc đến thế. Âu Cảnh Nghiêu nhìn thấy nụ cười của Lam
Hân, khóe môi khẽ cười, lúc cười trông cô như một đóa hoa thanh liên đầu hạ nở rộ, nụ cười ấy mơ màng như ý thơ, thuần khiết như nước,
hương thơm nhè nhẹ.
Anh cũng cười ôn hòa, đôi môi khe khẽ cong lên, những cô gái vừa thuần khiết lại vừa xinh đẹp thật là hiếm gặp, nhưng từ cô lại toát ra một vẻ đẹp hấp dẫn đầy ma lực, làm cho người khác không thể nào tự chủ mà nhìn ngắm cô
chuyển động.
Anh lại mở miệng nói thêm: “Nếu Lam tổng
giám có yêu cầu gì, cứ việc tới tìm tôi.”
“Được rồi”. Lam Hân cười nhẹ gật gật đầu,
cảm thấy thư kí Âu này cũng thật là tốt bụng.
Tại sao lại có cảm giác quen thuộc đến thế. Lúc này Âu Cảnh Nghiêu mới cười rồi đi ra khỏi
phòng làm việc của cô.
Sự xuất hiện của Lam Hân cùng với bản thiết kế hoàn hảo của cô, đã rất nhanh chóng được
lan truyền khắp cả công ty.
Mọi người đối với Lam Hân, lại có sự tò mò,
ghen tỉ.
Căn phòng làm việc to như vậy xinh đẹp như
vậy mà lại chỉ có một mình Lam Hân.
Cô nhanh chóng đem nhập hết tài liệu vào
trong máy tính.
Công việc của cô cũng không nhiều, nhưng Lục Hạo Thành vừa nói những điều như vậy, trong
lòng cô lại có một dự cảm không lành.
Tại sao lại có cảm giác quen thuộc đến thế. Cô lấy điện thoại ra, nhanh chóng gọi điện thoại
cho Cần Hi.
Điện thoại rất nhanh được bắt máy, từ đầu dây
bên kia truyền tới một giọng nói ấm áp.
” Lam Lam, công việc có thuận lợi không 2″
“Ừ! Cần Hi, buổi tối có thể không cùng em ăn cơm rồi, Lục tổng nói muốn chúc mừng chị, nên muốn đến quảng trường Thời Thượng ăn cơm, sau đó đi KTV.” Trong giọng nói của Lam Hân tràn đầy sự áy náy, cô vốn định cùng Cần Hi đi ăn chúc mừng, không nghĩ tới là cô lại để Cần
⬅ Trước Tiếp ➡