⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ đến việc của bảy năm trước, lòng cô lại
đau như kim đâm.
Nốt ruồi quen thuộc, Chức vị này, đủ để cô đọ sức với Khương Gia.
Mấy năm nay, mọi việc liên quan đến Khương Gia cô đều nắm rất rõ, Cần Hi và Cần Nghiên luôn âm thầm giúp đỡ cô, chỉ cần có cơ hội, có
có thể báo thù.
Nghĩ đi nghĩ lại, Lục Hạo Thành đem vấn đề này cho cô, chính là không biết cô không thể
nào mà rời khỏi vị trí công việc này.
Nhìn thấy sắc mặt của Lam Hân được nới lỏng ra, khóe miệng của Lục Hạo Thành mới nhẹ
nhàng vẽ lên một nụ cười.
Lam Hân lại cắn môi hồng hồng, trong lòng vẫn
đang cân nhắc, cũng nhanh chóng quyết định.
Cô nhìn thân hình của Lục Hạo Thành, khí thế
Nốt ruồi quen thuộc, lạnh lùng, chính là đang đợi cô trả lời, cô cười
nhạt nói: “Cảm ơn sự tín nhận của Lục tổng.”
Lục Hạo Thành đột nhiên cười tà mị., anh vươn cánh tay thon dài của mình ra, nhìn vào Lam
Hân.
Cô Cũng đưa tay ra, bắt tay với anh.
Lục Hạo Thành cười nói:”Lam tổng giám, chúc
mừng sự hợp tác thành công của chúng ta.”
“Hợp tác vui vẻ.”Lam Hân cũng lễ phép cười.
Trong lòng bỗng nghĩ đến việc không biết sẽ phải nói như thế nào với tiểu Tuấn ba đứa và
mẹ.
Lục Hạo Thành cúi đầu, ánh mắt vô tình lướt qua tay của Lam Hân, đột nhiên, mu bàn tay cô
hiện lên một nốt ruồi, gây sự chú ý của anh,
Nốt ruồi quen thuộc, trong lòng anh bông giật mình, trong lòng kích
động như muốn nhảy dựng lên.
Vị trí của nốt ruồi này, rất giống với của Lam
⬅ Trước Tiếp ➡