gì nữa cả.
“Mộc Tử Hành, đùa với tôi là phải trả giá đắt
lắm đấy.” Lục Tử Thành mắt kiên nhãn với Mộc
Tiểu Thất, có người điều tra mẹ cậu Tử Hành mà tức giận hét lên, vết thương trên
trán bỗng dưng đau nhói, nhưng anh không
thèm để ý đến.
Gương mặt vô tội ủy khuất của Mộc Tử Hành ở
đầu dây bên kia.
Bực bội nóng nảy, trả lời: “Lục Hạo Thành cậu chỉ cho tôi có một giờ, trong thời gian gấp gáp như vậy tôi không thể nào điều tra ra được. Tôi tra ra được một ít thông tin, mà địa chỉ của nhà của cô ấy cũng là giả, , những thông tin liên quan đến cô ấy, đều bị người ta xóa đi hết rồi, đến cả sở tôi cũng đi hỏi rồi, địa chỉ ở hiện nay
của cô ấy tôi cũng không tra ra được.”
Lục Hạo Thành giận đến toàn thân run rẩy, từng câu từng chữ anh nói rõ ràng: “Tiếp tục
điều tra cho tôi.”
Lục Hạo Thành hít một hơi thật sâu, không vội,
Tiểu Thất, có người điều tra mẹ cậu không được vội vàng, Lam Hân làm việc ở
công ty của anh làm việc, anh có thể điều tra từ
từ.
Mà cùng lúc đó.
Tại thành phố Phàn, tại một căn chung cư nhỏ
ba phòng ngủ một phòng khách.
Trong một căn phòng nhỏ, có đặt hai chiếc giường đơn, một cái bàn học trẻ con, còn có một cái tủ quần áo màu đen trắng, tuy rằng
trông có vẻ đơn sơ, nhưng lại tỏa ra sự ấm áp.
Có một cậu bé, mặc một chiếc áo phông màu đen, quần màu đen, cậu cùng Lam Tử Nhiên giống nhau y như đúc, chỉ là nhìn có vẻ trầm tĩnh hơn Lam Tử Nhiên, cậu ngồi cạnh bàn đọc sách, khuôn mặt chuyên tâm chú ý đến những số liệu đang điên cuồng chạy ở trên máy tính,
đôi bàn tay trắng nõn gõ thật nhanh trên bàn
Tiểu Thất, có người điều tra mẹ cậu phím, trình độ của cậu thuần thục, tựa như đã
gõ hơn nghìn lần.
Đột nhiên, điện thoại ở trước mặt cậu, cậu
bỗng giật mình đôi chút.