truyền đến một giọng nói.
“Bà vào đi ạ, cửa không khóa ạ .”
Cửa được mở ra, một người phụ nữ trung niên mặc quần ở nhà màu trắng áo màu hồng bước vào, ngũ quan của bà ôn nhu từ ái, bà đã năm mươi tuổi rồi, phong vận vẫn như cũ, nhất cử nhất động, tao nhã hào phóng, phong thái ung dung.
Bà cười hiền dịu nhìn Tiểu Tuấn nói:” Tiểu Tuấn, mẹ con vừa gọi điện thoại cho bà, mẹ con bị điều đến tổng công ty bên đó, chúng ta
phải chuyển đến thành phố Giang định cư rồi.”
Lam Tử Tuấn vừa nghe thấy, đáy lòng hoài
nghỉ, vậy còn vết thương của mẹ thì sao, tại
Xe của anh ấy làm gì đã có cô gái nào được ngồi sao lại định cư ở thành phố Giang.
Cậu cười nói:”Bà, mẹ và bà ở đâu, ba anh em
chúng con đều ở đó”
“Ai ya, Tiểu Tuấn, lời này của con, bà rất thích nghe, bà đi nấu cơm cho con, ăn cơm xong,
chúng ta đi đón Kỳ Kỳ tan học.”
“Vâng thưa bà, bà vất vả rồi.” Lam Tử Tuấn
cười nói.
“Được rồi, vậy con xem phim hoạt hình đi.”
Lam Tử Tuấn thấy bà bước ra ngoài, lại mở màn hình lúc nãy lên, nhìn thấy khí thế toát ra vẻ thiên tài của Lục Hạo Thành, nên có chút
đăm chiêu.
Thật là thú vị, Lục Hạo Thành đột nhiên tại sao
lại điều tra mẹ?
Xe của anh ấy làm gì đã có cô gái nào được ngồi Mẹ là nhà thiết kế, không có liên quan gì đến tài
vụ, hẳn là về chuyện khác của anh.
Cả một buổi chiều, Lục Hạo Thành tự nhốt
mình trong phòng làm việc, ai cũng không gặp.
Mà Lam Hân, chỉ thị của bộ phận nhân sự rất
nhanh chóng được truyền tới.
Cái điều nằm ngoài dự định của cô chính là,
ngày đầu tiên đi làm đã bận rộn thế này rồi.