nhiên nhìn vào mấy cây kẹo ở giữa.
Cô cười nói:” Lục tổng, tôi có thể ăn một cây
kẹo được không?”
(1:8BoglstffSì có thể ăn một cây kẹo không? Anh mắt Lục Hạo Thành nhìn Lam Hân, tự tay
cầm một cây kẹo lên, bóc vỏ đưa cho Lam Hân.
Động tác ấy của anh làm cho Lam Han cười mỉm:” Cảm ơn Lục tổng, Tôi cảm thấy kẹo vị ô mai này rất ngọt, ăn vào có cảm giác hạnh
phúc.”
Đối với lời nói của cô, trong lòng Lục Hạo
Thành có chút kinh ngạc.
Trong đầu anh liền hiện lên giọng nói ngọt ngào
êm tai.
” Anh Hạo Thành, đây, kẹo đường vị ô mai, ăn
vào sẽ thấy hạnh phúc.”
Anh vốn dĩ không thích ăn kẹo ngọt, anh của
lúc đó, đến mẹ cũng rời xa anh.
(:8RgulstffSì có thể ăn một cây kẹo không? # Tinh thần của anh xa sút dần, việc gì cũng
không muốn làm.
Lam Lam vì muốn làm anh vui, nên lúc nào
cũng nghĩ là những biện pháp khiến anh vui vẻ.
Anh không ăn, nhưng cô vẫn cứ đút vào miệng
của anh.
Lục Hạo Thành hít một hơi thật sâu, âm thanh lạnh lùng hỏi cô:” Tại sao lại chỉ thấy ăn kẹo
đường vị ô mai là hạnh phúc?”
Anh nhớ rõ, những lời này, lúc đã anh cũng đã
từng hỏi Lam Lam.
Lam Hân nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết trả lời như nào: “Đương nhiên là vì cái cảm giác ăn
đồ ngọt rất thích rồi”. Thích một thứ gì đó mà
(:8RogwlstffSì có thể ăn một cây kẹo không? còn cần phải có lí do sao.?