⬅ Trước Tiếp ➡
Lam Hân dùng tay mở cửa xe, không ngờ tới cửa xe bị cô kéo ra rồi.
“Tiên sinh, anh không sao chứ?” Lam Hân nhìn thấy người đàn ông này vẫn còn có ý thức, máu trên trán chảy xuống.
” Tiên sinh, anh vẫn ổn chứ ?” Lam Hân nâng hắn dậy, nhìn thấy trán hắn vẫn còn chảy máu, máu chảy xuống hai bên má trắng hồng hào của hắn, rơi xuống cả áo sơ mi.
Ánh mắt Lam Hân kinh ngạc, những giọt máu đỏ khiến người ta choáng váng,
Cô nhanh chóng lật túi ra, lấy khăn tay của mình ra, tay của Lam Hân gấp gáp, chiếc khăn tay có in dấu nữ nhân đoạt giải vẽ tranh, Lam Hân bất chấp, lau vết thương của người đàn ông này.
Bây giờ còn sớm, xe cộ trên đường cao tốc rất ít, chỉ có ngẫu nhiên vài xe, cũng nhanh chóng tạt qua.
Lam Hân trong lòng sốt ruột, hi vọng xe cấp cứu nhanh đến.
Cô vừa nghiêng người, cánh tay bỗng bị một bàn tay nắm chặt.
Lam Hân giật mình nhìn người đàn ông, sắc thái của người đàn ông này hiện lên vẻ đau đớn, mặt đầy máu, miệng mở ra, hình như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn không nói được gì.
” Tiên sinh, ngài cố nhịn 1 chút, xe cứu thương sắp đến rồi.”
Tay của Lam Hân đã nhuốm đầy máu, cô cau mày, đợi khoảng tầm 20 phút, mới thấy xe cứu thương đến.
Lúc nhân viên cứu hộ đang khiêng người đàn ông lên cáng, anh ta cứ cầm tay của cô không buông, Lam Hân nghĩ, có thể đi nhờ xe cứu hộ về thành phố, liền đi lên xe cứu thương.
Tại 1 bệnh viện của thành phố Giang, những chai thuốc khử trùng trong phòng bệnh, người đàn ông nằm trên giường, trán của anh ta đã được xử lí rồi, anh ta bị thương không quá nghiêm trọng, não bị chấn động nhẹ, tiêm thuốc là ổn.
Lam Hân lúc này mới cẩn thận nhìn dung nhan của người đàn ông này, làn da trắng nõn, lúc này đây sắc mặt có chút đau đớn, ngũ quan góc cạnh, lộ ra vẻ lạnh lùng, cặp lông mày đậm, chiếc mũi cao, đây đúng là một mỹ nam đích thực, thiên hạ hiếm có.
Nhưng gương mặt anh tuấn này, hình như cô đã gặp ở đâu đó rồi.
Lam Hân vốn muốn rời đi, cô còn có việc nữa, nhưng y tá lại muốn cô chú ý đến tình hình của anh, cô cũng đành cứu người thì cứu đến cùng vậy, đợi người nhà của anh đến, cô có thể rời đi rồi.
Trong lúc đợi, Lam Hân mơ mơ hồ hồ ngủ gục xuống mép giường.
Lục Hạo Thành ở trên giường từ từ mở mắt, ánh mắt nhìn ra xung quanh, anh như này là đang ở bệnh viện.
Đột nhiên, chuông điện thoại reo, nhưng âm thanh lặp đi lặp lại môt lời hát.
Lục Hạo Thành nghe thấy âm thanh inh ỏi này, lông mày khẽ nhướng lên.
Lam Hân nghe thấy âm thanh quen thuộc này, liền rút từ trong túi ra nghe điện thoại, cũng không thèm ngẩng đầu lên.
” Alo, Nhiên Nhiên” Giọng của cô mang chút vẻ mệt mỏi chưa tỉnh ngủ, nghe có chút rầu rĩ.
” Mẹ, con là Kì Kì” điện thoại truyền đến giọng nói của một cô bé.
Lam Hân tỉnh vài phần, ” Kì Kì, sao thế ?”
” Đến rồi, Kì Kì không cần lo lắng “Lam Hân nghe thấy lời dặn dò của con gái, nhẹ nhành ừ vài tiếng.
Tắt điện thoại, Lam Hân cử động cánh tay, cô vặn thắt lưng một cái, lúc ngẩng đầu, nhìn thấy người đàn ông trên giường đã tỉnh rồi, cô nhíu mày, lười biếng xoay xoay eo, mới từ từ đứng dậy.
Ngữ khứ của cô lãnh đạm mà hơi lạnh lùng: ” Tiên sinh, anh tỉnh rồi, vậy thì tôi cũng nên đi rồi, anh gọi điện thoại bảo người nhà đến chăm sóc đi.”
” Là cô đã cứu tôi?”Lục Hạo Thành trầm mặc nói, không giận giữ mà uy nghiêm.
⬅ Trước Tiếp ➡