Chương 12
nối nhau lăn dài trên má, chảy xuống cằm, đôi môi run rẩy, tiếng nấc nghẹn ứ nơi cổ họng.
Lại là Trầm Hi Chính ả đã đánh cắp bản thiết kế tốt nghiệp của cô, cố tình cản trở cô nhận bằng đại học, rồi ngang nhiên dùng thành quả của cô để đoạt giải thưởng quốc tế.
Tiếng khóc xé lòng của Liên Chức như muốn vỡ tung lồng ngực, cô tuyệt vọng đập đầu vào tường.
Ông trời đang đùa cợt cô sao?
Cô thực sự đã quay về ba năm trước, thời điểm cô vừa chạm mặt Trầm Hi.
Cảm xúc còn chưa kịp lắng xuống, hành lang bỗng vang lên một tiếng gầm gừ giận dữ.
“Hoắc Nghiêu, anh đứng lại cho tôi ” Liên Chức vội lau nước mắt, ẩn mình sâu hơn vào góc tối.
Cô khẽ hé mắt nhìn, Hoắc Nghiêu đang đứng ở cuối hành lang, bước chân hơi chững lại, gương mặt vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt cố hữụ Đi phía sau hắn, gương mặt Trầm Hi đằng đằng sát khí.
Cô ta bước nhanh tới, hạ giọng chất vấn “Anh biết thừa chuyện giữa tôi và Liên Chức, tại sao còn cố ý dẫn cô ta tới đây?” Trái ngược với vẻ mất bình tĩnh của Trầm Hi, Hoắc Nghiêu vẫn ung dung.
Hắn giả vờ ngây ngô “Quan hệ giữa cô và cô ấy thì có gì đặc biệt?” “Anh ” Hoắc Nghiêu nhướng mày, giọng lười biếng “Nghĩ lại thì, tác phẩm đầu tay giúp cô nổi danh quốc tế ba năm trước thực chất là đồ chôm chỉa của người khác nhỉ?
Hay là, tài năng của nhà thiết kế Tinh Hoa thực ra còn thua cả một sinh viên quèn?” “Anh câm miệng lại cho tôi ” Trầm Hi giáng cho hắn một cái tát trời giáng.
Hoắc Nghiêu bị đánh lệch mặt đi, đầu lưỡi miết vào má trong, cười khẩy “Cô còn dám nổi đóa ở đây à, không sợ Liên Chức nghe thấy rồi tìm cô tính sổ sao?” “Hay là…” Hắn từ từ tiến lại gần, ngón tay lướt nhẹ trên cổ Trầm Hi, vừa như ve vuốt, vừa như khiêu khích.
“Nếu để bạn trai cô phát hiện ra tài năng của cô chỉ là đồ chôm chỉa, thử đoán xem anh ta sẽ nghĩ sao về cô đây?” Trầm Hi bị dồn đến mức mắt đỏ hoe, gằn giọng “Rốt cuộc anh muốn gì?” Hoắc Nghiêu không đáp, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta một cái.
Hắn xoay người bỏ đi.
Cách một bức tường, Liên Chức ẩn mình trong bóng tối, khóc đến nhòa cả mắt.
Hoắc Nghiêu quả nhiên đã biết tất cả từ lâụ Hắn rõ ràng biết cô bị oan, vậy mà vẫn đưa cô đến đây chỉ để thưởng thức một màn kịch hay.
Cô vẫn nhớ như in từng lời ngạo mạn, vênh váo mà Trầm Hi đã rỉ vào tai mình ở kiếp trước.
Khi đó, cô tình cờ gặp lại Trầm Hi ở một hộp đêm, cảm giác uất hận tột cùng đã thôi thúc cô phải hỏi cho ra lẽ.
“Liên Chức, cô không thấy nực cười sao, chuyện vặt vãnh từ hai năm trước mà giờ cô vẫn còn nhớ dai vậy.” Trầm Hi bị cô chặn đường nhưng không hề tỏ ra nao núng, cô ta thì thầm vào tai Liên Chức “Liên Chức, cô có từng nghĩ, tác phẩm đó trong tay cô chỉ là thứ vô danh, nhưng qua tay tôi lại có thể vươn đến một đẳng cấp khác không.” “Cho nên, đôi khi tác giả là ai cũng chẳng còn quan trọng nữa rồi.” Liên Chức nhìn bộ mặt vênh váo tự mãn của Trầm Hi, chỉ muốn lao vào cắn xé cho hả cơn giận.
“Cô nghĩ nói mấy lời đó là có thể che đậy sự thật cô đã đạo nhái thành quả của người khác sao?
Trầm Hi, nếu cô thực sự tài giỏi như vậy, thì có dám đứng