⬅ Trước Tiếp ➡

đã dạy cho cô một bài học xương máu Cô đứng im trước cửa phòng vài giây, móng tay cào sâu vào lòng bàn tay.
Đột nhiên, một cánh tay vòng qua vai cô, đặt lên tay nắm cửa.
Trước mặt thoảng qua mùi hương gỗ dịu nhẹ, có thể thấy những đường gân xanh nổi lên trên cổ tay anh ta do dùng lực.
Cánh cửa hé mở.
“Cô không định vào sao?” Anh ta khẽ hỏi, giọng nói lành lạnh như những hạt mưa bụi lướt qua tai Liên Chức.
Lúc này cô mới nhận ra anh ta cũng muốn vào căn phòng này, khẽ “Ừm” một tiếng rồi chậm rãi bước vào.
Trầm Hi vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tống Diệc Châu và Liên Chức cùng nhau bước vào cửa.
Trong khoảnh khắc, nụ cười trên mặt cô ta cũng cứng lại.
“Diệc Châu, sao bây giờ anh mới đến, nếu anh còn không tới thì chúng tôi đành phải dùng bữa trước thôi.” Mọi người đã sớm chuyển từ sofa sang bàn ăn, có người lên tiếng trêu chọc.
“Nếu có ai vừa về nước đã dám bắt chúng tôi phải đợi, thì cũng chỉ có Tống Diệc Châu thôi.” “Đúng vậy, bắt chúng ta đợi còn chưa nói, lại còn bắt cả Trầm Hi chờ cậu ta nữa.” Tống Diệc Châu cười nhẹ “Xin lỗi mọi người, công ty có chút việc đột xuất nên đến muộn.” Trầm Hi ngồi bên cạnh đã đặc biệt chừa một chỗ cho anh ta.
Sau khi Tống Diệc Châu ngồi xuống, Trầm Hi còn cố ý kéo ghế lại gần, hai người nhìn nhau mỉm cười.
Hoắc Nghiêu ngồi đối diện đã thu hết vẻ ăn ý của hai người họ vào mắt, ánh đèn vàng ấm áp chiếu qua con ngươi u tối, sâu thẳm của hắn.
Hắn ngả người ra sau ghế, thong thả nói “Tống tổng, nghe đồn cậu về nước lần này là để nắm quyền điều hành Thần Đạt Capital phải không?” Thần Đạt là một công ty con trực thuộc tập đoàn Thịnh Đình, do ông nội của Tống Diệc Châu sáng lập, có chi nhánh rộng khắp toàn cầụ Tập đoàn này đầu tư vào nhiều lĩnh vực như y tế, khách sạn, giải trí, trang sức đá quý và các ngành công nghiệp đang phát triển khác.
Trong những năm gần đây, do ngành đầu tư dần đi xuống, Thịnh Đình đã có kế hoạch chuyển nhượng cổ phần.
Khi Tống Diệc Châu về nước, anh đã bỏ ngoài tai mọi lời đàm tiếu và ý kiến phản đối, quyết định giữ lại Thần Đạt, đồng thời đảm nhận vị trí Tổng giám đốc.
Nhiều cổ đông cấp cao cũng rất ngạc nhiên trước quyết định này của anh.
Sắc mặt Tống Diệc Châu vẫn bình thản, anh cười nhẹ “Tin tức của cậu cũng nhanh nhạy thật đấy.” “Trước khi cậu về nước, thiên hạ đồn thổi Thái tử gia sẽ trở về quản lý chi nhánh y tế béo bở nhất, ai ngờ cậu lại tùy hứng tiếp quản Thần Đạt.” Hoắc Nghiêu cười nói “Mọi người cũng đang tò mò không biết Tống tam thiếu có được ông nội Tống ưu ái hay không đây?” Sắc mặt Tống Diệc Châu vẫn không đổi, anh ta khẽ cười “Cứ để họ nói, chẳng lẽ lời họ đồn không đúng sự thật sao?” Dĩ nhiên là không phải.
Ông nội Tống năm nay đã ngoài tám mươi, cả đời quyền lực ngút trời nhưng chỉ có ba người cháu và ông yêu thương nhất chính là đứa cháu út này.
Tống Diệc Châu từ nhỏ đã được ông nuôi dưỡng bên cạnh, cũng do chính tay ông dạy dỗ.
Mấy người bạn còn nhớ lúc nhỏ thường xuyên đến nhà tổ của Tống Diệc Châu chơi, cũng từng thấy Tống Diệc Châu lẽo đẽo theo ông nội Tống học Thái Cực Quyền và Tứ Thư Ngũ Kinh.
“Thần Đạt cũng không phải công ty lớn gì, con đường


⬅ Trước Tiếp ➡