⬅ Trước Tiếp ➡

nhất, vẻ quyến rũ vẫn toát ra một cách khó cưỡng.
Trước đây, lão ta đã không ít lần bóng gió, gạ gẫm Liên Chức, nhưng tính cách cứng cỏi của cô gái này đã khiến lão nhiều phen tức tối, nghiến răng ken két.
Liên Chức im lặng, nhưng trong lòng cảm thấy ghê tởm đến cực độ.
Giám đốc Trương thản nhiên ngả người ra ghế “Cô cứ về suy nghĩ kỹ đi, vài ngày nữa cho tôi một câu trả lời thỏa đáng.” Vừa bước ra khỏi cửa, vẻ bình tĩnh mà Liên Chức cố gắng duy trì liền tan biến.
Cô lao nhanh vào nhà vệ sinh, điên cuồng cọ rửa tay, đến khi mu bàn tay đỏ ửng vẫn không ngừng cọ rửa.
Nếu tính cách của cô vẫn bộc trực, thẳng thắn như kiếp trước, có lẽ cô đã lật bài ngửa với lão ta ngay tại chỗ, phanh phui hết những hành vi bỉ ổi của lão cho bàn dân thiên hạ biết để hả cơn ghê tởm trong lòng.
Nhưng cuộc đời này đã dạy cô rằng sự bốc đồng, liều lĩnh chỉ dẫn đến kết cục bi thảm.
Để đối phó với một kẻ có quyền thế như lão ta, tuyệt đối không thể dùng những thủ đoạn quang minh chính đại.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, cô ngẩng phắt lên, đôi mắt ánh lên tia sáng.
Có lẽ cô có thể nhờ Hoắc Nghiêu ra tay dạy cho lão ta một bài học.
Liên Chức dùng khăn giấy lau khô tay, rồi quay trở lại góc làm việc của mình.
Cô lấy điện thoại, mở Wechat, tìm đến khung chat của Hoắc Nghiêu rồi gửi tin nhắn.
Anh Hoắc, anh có thấy thẻ nhân viên của tôi không?
Liệu có phải nó đã rơi trên xe của anh không?
Hoắc Nghiêu nhận được tin nhắn khi vừa mới thức giấc.
Chiếc áo choàng tắm hờ hững khoác trên người, để lộ những đường cơ bắp săn chắc nơi lồng ngực.
Mí mắt anh vừa hé mở, dáng vẻ vẫn còn ngái ngủ.
Người đàn ông xuống lầu, tay cầm chai nước lạnh, ngồi phịch xuống sofa lướt tin nhắn.
Thẻ nhân viên?
Hoắc Nghiêu không mấy để tâm, liếc qua rồi quẳng điện thoại sang một bên.
Lúc này, người giúp việc tiến lại, đưa cho anh một tấm thẻ nhân viên, nói rằng khi tài xế dọn xe đã phát hiện ra, hỏi có phải đồ của thiếu gia để quên không.
Hoắc Nghiêu cầm lên xem, quả nhiên trên thẻ ghi hai chữ Liên Chức.
Mái tóc đuôi ngựa mềm mại buộc gọn gàng, những đường nét trên gương mặt vừa nhìn đã biết là một mỹ nhân xinh đẹp, động lòng người.
Hoắc Nghiêu ngắm nghía tấm ảnh một lúc lâụ Điện thoại lại rung lên vài tiếng.
Hoắc Nghiêu cầm lên xem, là Tạ Khiêm nhắn tin, hỏi tối nay anh có rảnh không, nếu được thì đến Lam Dạ tụ tập.
“Lần trước chẳng phải cậu muốn mở một câu lạc bộ đua xe sao, tối nay đến đây tôi giới thiệu cho cậu vài đối tác.” Lam Dạ là câu lạc bộ đêm lớn nhất Dung Thành.
Hoắc Nghiêu nhắn lại “Được.” Lúc này anh mới cầm tấm thẻ nhân viên lên, dùng điện thoại gửi tin nhắn cho Liên Chức.
“Cái này phải không?” Đầu dây bên kia nhanh chóng trả lời.
“Đúng rồi Thẻ nhân viên của tôi thật sự ở chỗ của anh.” “Thật khó mở lời, nhưng nếu hôm nay tôi không có thẻ nhân viên thì sẽ không thể tan làm được.
Nếu được, anh Hoắc có thể phiền anh mang đến giúp tôi được không ạ?
icon tội nghiệp ?
” Nhìn ra được cô đang rất sốt ruột, những biểu tượng cảm xúc đáng thương cũng được gửi liên tiếp.
Hoắc Nghiêu cảm thấy khá thú vị.
“Được rồi, lát nữa tôi sẽ mang qua cho cô.” “Cảm ơn anh Hoắc ” Liên Chức


⬅ Trước Tiếp ➡