Chương 5
xong.
Ánh mắt kia lướt qua đỉnh đầu cô rồi dừng lại trong khoảnh khắc.
Tim cô như thắt lại, nhưng anh đã nhanh chóng chuyển hướng nhìn sang chỗ khác.
“Vậy chọn cô ta đi, cô gái mặc váy xanh lục ấy.” Trái tim cô vừa như rơi xuống vực thẳm, lại nghe anh ngập ngừng giây lát, rồi đổi ý.
“Người mặc váy hoa bên cạnh.” Các cô gái đi cùng đồng loạt hướng mắt về phía Liên Chức.
Liên Chức ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Lục Dã đang nhìn chằm chằm vào mình, một ánh nhìn sâu thẳm, khó dò, mang theo chút trêu đùa, ngả ngớn.
Đó là ánh mắt của kẻ đang nhìn một món hàng.
Anh không nhận ra cô.
Trong lòng Liên Chức dấy lên một cảm xúc phức tạp, nhưng cô vẫn thở phào nhẹ nhõm.
Chị Trương cười tủm tỉm dẫn các cô gái khác rời đi, không quên nháy mắt với Liên Chức, ý bảo cô phải phục vụ vị khách này cho thật chu đáo.
Cửa phòng vừa đóng lại, Liên Chức đứng bất động một lúc lâu mới cố gắng trấn tĩnh, bước về phía Lục Dã.
Ít nhất cũng đã bảy tám năm trôi qua, có lẽ Lục Dã đã sớm quên bẵng cô là ai rồi.
Chỉ cần cô không tỏ ra sợ hãi, ai mà nhớ được cô chứ.
Trên sofa, một dãy đàn ông ngồi san sát, cạnh Lục Dã chỉ còn một khoảng trống nhỏ, vừa đủ cho Liên Chức ngồi lọt thỏm.
Tim cô vẫn đập thình thịch, nhưng cô cố tỏ ra bình tĩnh ngồi xuống.
Đôi chân thon dài, trắng nõn như ngọc của cô chỉ trong thoáng chốc đã chạm sát vào người anh ta, không một kẽ hở.
Cách lớp quần, bắp đùi của người đàn ông vẫn săn chắc, hơi ấm nóng bỏng không ngừng truyền sang cơ thể cô.
Tim cô khẽ run lên, không hề hay biết người đàn ông bên cạnh cũng thoáng khựng lại.
Ngồi cạnh, Mạnh Ngũ gia phá lên cười “Hóa ra gu của Lục lão đệ là thế này.
Bảo sao lúc nãy ngắm nghía một lượt mà chẳng ưng ai.” Mấy tên thuộc hạ của hắn cũng hùa theo cười ầm ĩ.
Lục Dã nở một nụ cười nhạt, cúi xuống nhìn cô, nụ cười giả tạo của cô phản chiếu trong đôi mắt đen láy của anh.
“Cô tên gì?” Lục Dã hỏi.
Liên Chức lí nhí “Tôi tên Dao Dao.” Anh không nói gì thêm.
Cô rót rượu cho anh, nhưng khi ly thủy tinh chạm đến môi, anh vẫn chưa chịu hé miệng.
Lục Dã cụp mắt xuống, ánh nhìn khó hiểu dừng lại trên gương mặt Liên Chức.
Ánh nhìn đó khiến tim Liên Chức không dưng run rẩy, như thể mọi thứ trong cô đều bị anh nhìn thấụ Mạnh Ngũ gia cười nói “Đúng là có mỹ nhân bên cạnh, tinh thần chiến đấu cũng dễ sa sút.
Lục đệ, cậu tính sao?
Phi vụ lần này, cậu chỉ có lợi chứ không thiệt đâụ” Lục Dã quay đầu lại, vẻ mặt có phần thư thái “Tôi đương nhiên muốn hợp tác với Ngũ gia, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy hàng đâu, mà số lượng tôi cần lần này cũng không nhỏ.
Không biết Ngũ gia có đủ sức cung ứng không?” Mạnh Ngũ gia hỏi “Cậu muốn bao nhiêu?” Lục Dã xoay xoay chiếc bật lửa trong tay, ra hiệu số lượng mình cần.
Mạnh Ngũ gia đăm chiêu một lúc, rồi liếc nhìn thuộc hạ.
Thuộc hạ đặt một chiếc hộp lên bàn, mở ra, bên trong quả nhiên là một thứ bột trắng.
Lục Dã dùng đầu ngón tay lấy một ít, vê nhẹ.
Rồi đưa lên mũi ngửi.
Những cô gái khác đều giả vờ như không thấy không nghe, riêng Liên Chức thì kinh ngạc nhìn Lục Dã.
Gã đàn ông này thực sự buôn bán ma túy sao?
Lục Dã bắt gặp ánh mắt kinh