Chương 7
trước hàng trăm người, đôi mắt đẹp đến nao lòng ánh lên vẻ chế giễu, nói “Anh cũng xứng sao?
Đời này tôi không mong thăng quan tiến chức, giàu sang phú quý, nhưng chồng tương lai ít nhất cũng phải là người thuộc giới thượng lưu, gia thế học vấn vượt trội.” Lục Dã siết chặt nắm tay, nghe cô gằn từng chữ “Một tên lưu manh đầu đường xó chợ như anh mà cũng xứng với tôi ư?” Anh mang theo cả tấm chân tình mà đến, để rồi bị những lời chế nhạo, trêu chọc của cô dội cho một gáo nước lạnh thấu tim gan.
Anh cũng không đến nỗi hận chết cô, dù sao anh cũng là đàn ông, không đến mức hẹp hòi như vậy.
Chỉ là Lục Dã, giống như một con chó hoang bị bỏ rơi, trong khoảnh khắc đó đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Cũng phải, hạng người như anh làm sao có thể với tới cô được chứ.
Giờ phút này, anh nhìn cô quỳ gối rửa chân cho mình, tấm áo mỏng manh không che hết thân thể, đôi gò bồng đảo căng tròn lồ lộ ngay trước mắt.
Ánh mắt Lục Dã dần trở nên tối sầm, anh hỏi “Sao em lại làm công việc này?” Liên Chức cười.
“Tại sao lại có nhiều lý do đến vậy chứ?
Cũng như người phải ăn, trời phải mưa, mà nghề nghiệp thiếu người thì cần có người làm thôi.” Một lúc lâu sau, giọng Lục Dã vừa trầm vừa lạnh “Liên Chức, tại sao em lại làm nghề này?” Anh gọi tên cô, bằng giọng điệu của ngày xưa.
Ngay cả trái tim Liên Chức cũng run lên, anh vẫn nhận ra cô.
“Rất kỳ lạ sao?” Cô cố nén sự xấu hổ trong lòng, ngẩng đầu nhìn anh, nói “Tôi muốn kiếm tiền nhanh, nghề này vừa vặn đáp ứng được nhu cầu của tôi.” “Con người dù sao cũng phải lo chuyện cơm áo gạo tiền chứ?” Lục Dã đang định nói gì đó, đột nhiên ngoài cửa có tiếng động nhẹ.
Anh mạnh mẽ đứng dậy, kéo Liên Chức về phía mình.
Một cảm giác chao đảo ập đến, Liên Chức đã thấy mình nằm gọn dưới thân anh, cơ thể cường tráng và nóng bỏng của người đàn ông áp sát vào người cô, cô khó hiểu trừng mắt nhìn anh.
Lục Dã đặt ngón tay lên môi cô.
“Suỵt Có người ngoài cửa.” Trong khoảnh khắc ngón tay chạm vào môi cô, Lục Dã sững người, dường như có thể cảm nhận được hương thơm ngọt ngào nơi đầu lưỡi cô.
Ngay cả Liên Chức cũng ngẩn ra.
Cánh cửa lúc này bị hé mở một khe nhỏ, Lục Dã nhanh tay kéo chăn, trùm lên cả hai người.
“Đừng cử động, có người vào.” Liên Chức cũng ngây người, không hiểu anh định làm gì.
“Nhắm mắt lại.” Anh thì thầm bên tai cô.
“Lát nữa dù có chuyện gì xảy ra cũng đừng mở mắt nhé.” Liên Chức ngoan ngoãn nhắm mắt.
Anh do dự một lát, rồi vùi khuôn mặt góc cạnh vào cổ cô, từ từ chuyển động trên người cô, những động tác lên xuống tựa như một con thú đực đang khẳng định lãnh địa của mình.
Liên Chức kinh ngạc nhíu chặt mày, tay vừa đặt lên ngực anh.
Anh liền cúi xuống ghì chặt cô, dùng những cú thúc hông mạnh mẽ va chạm vào người cô.
“Đừng động đậy ” Giọng anh trầm thấp, khàn đặc.
Chăn nệm xô lệch, Lục Dã túm lấy áo thun của mình kéo xuống, để lộ làn da màu đồng và những bắp cơ cuồn cuộn trên cánh tay.
Họ trông như một cặp tình nhân đang quấn quýt nồng nhiệt, cánh tay người phụ nữ bám chặt lấy bờ vai anh, hơi thở nồng nàn như hoa lan.
Tên thuộc hạ lén nhìn từ bên ngoài, thấy cảnh này thì hạ bộ đã sớm cương cứng.
Mẹ kiếp,