Chương 9
Vẻ ngây thơ của Liên Chức dần biến thành sự quyến rũ, giọng nói cô ngọt ngào, khêu gợi.
“Hay là đàn ông các anh đều thích làm chuyện đó trên giường một cách mãnh liệt, rồi xuống giường lại thích nói lời xin lỗi.” Lục Dã không đáp, chỉ đặt một chiếc thẻ ngân hàng lên bàn đầu giường.
“Trong này có hai mươi vạn.
Mật khẩu là sáu con số chín.” Cô mỉm cười nhìn anh “Đây là tiền boa sao?
Nhưng anh còn chưa làm gì cả, chẳng phải là quá thiệt thòi cho anh sao?” Ánh mắt đen láy của Lục Dã dừng lại trên gương mặt chế giễu của cô, không đáp lại.
“Công việc này không hợp với em đâụ Em là con gái, đừng tự hủy hoại bản thân mình như vậy.” Vẻ trào phúng trên gương mặt Liên Chức như sắp vỡ tan.
Một dòng cảm xúc hỗn độn, mãnh liệt trào dâng trong lòng cô.
Trái tim cô lúc này như bị một lưỡi dao đâm nát.
Đã rất lâu rồi không có ai nói với cô những lời như vậy, rằng cô là một cô gái, phải biết trân trọng và yêu thương bản thân.
Những lời này vừa dịu dàng lại vừa như có gai, khơi dậy cơn sóng ngầm của sự tức giận và tuyệt vọng trong lòng cô, thật trớ trêu làm sao.
Ngay cả lớp vỏ bọc huênh hoang, phô trương thanh thế cũng giống như một quả bóng bay bị chọc thủng, vỡ tan, chỉ còn lại vị chua xót và nỗi thống khổ tột cùng.
Ngoài cửa đột nhiên vang lên vài tiếng “ầm ầm”, xen lẫn những tiếng la hét hoảng sợ.
Ánh mắt Lục Dã chợt trở nên sắc lạnh, anh lao nhanh ra cửa.
Đến gần cửa, Lục Dã dừng lại, quay đầu nhìn cô “Nhớ kỹ, bất cứ ai gõ cửa cũng không được mở.” Dứt lời, Lục Dã lập tức lao ra ngoài.
Cánh cửa đóng sầm lại.
Bên ngoài vô cùng ồn ào, Liên Chức muốn xuống giường xem xét tình hình.
Nhưng đủ loại âm thanh hỗn tạp như thác lũ đổ dồn vào tai cô, cô cảm thấy khó thở, đầu óc quay cuồng, buồn nôn.
Độc đã phát tác, cô cảm thấy dạ dày quặn thắt đau đớn.
Liên Chức cố gắng gượng dậy, như một bóng ma lảo đảo đến bên cửa, hé một khe nhỏ nhìn ra.
Trong tầm mắt mờ mịt, mấy người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát đang khống chế một tên tội phạm nằm sõng soài trên mặt đất, còn ở cuối hành lang bên phải, Lục Dã tung một cước đá văng một gã áo đen.
Đột nhiên, từ căn phòng đối diện, một họng súng ló ra, chĩa thẳng về phía Lục Dã.
Đồng tử Liên Chức co rút lại, cô mở toang cửa lao ra ngoài.
Một tiếng “đoàng” chát chúa vang lên.
Lục Dã vừa quay đầu, chỉ kịp thấy cô gái ngã gục trong vũng máu, ánh mắt dần trở nên vô hồn.
“Liên Chức ” Những ngón tay anh run rẩy, ngay cả bản năng truy bắt tội phạm cũng quên mất, anh lao tới ôm chặt Liên Chức vào lòng.
“Khụ khụ… Khụ khụ…” Đau quá.
Tại sao không ai nói với cô rằng bị trúng đạn lại đau đớn đến thế này?
Liên Chức ho ra rất nhiều máu, ngay cả việc hít thở cũng như bị dao đâm vào lồng ngực.
Viên đạn đã găm vào cổ cô, có lẽ cô không qua khỏi.
Hơi thở của cô ngày càng yếu ớt “Anh là… Anh là cảnh sát à?” Cô nhìn thấy những tia máu trong đáy mắt người đàn ông, đôi môi anh khẽ mấp máy, như muốn nói điều gì đó.
Nhưng Liên Chức đã không còn nghe thấy gì nữa, ngay cả hình dáng người đàn ông cũng dần trở nên mờ nhạt, vỡ vụn, rồi hoàn toàn biến mất.
Hóa ra anh là cảnh sát.