⬅ Trước Tiếp ➡
Khả năng lĩnh hội của Cổ Niệm rất mạnh, nàng đã tiến bộ nhanh chóng chỉ trong vài ngày, tất nhiên một phần lớn là công lao của Phù Đàn.
Hai người đã dán mắt vào nhau trong vài ngày qua, và Phù Đàn toàn lực chỉ dạy Cổ Niệm tu luyện. Cổ Niệm ngày càng phụ thuộc vào Phù Đàn hơn, trong lòng nàng sư tỷ là trên thế giới tốt nhất sư tỷ và người thân mật nhất ở thế giới này. Mỗi khi nhìn sư tỷ xinh đẹp làm mọi vật lu mờ, ngực vẫn có một cảm giác ấm áp.
Đêm xuống, Cổ Niệm dựa vào Phù Đàn ngủ thϊếp đi, cô bé ngây thơ ngủ say như một đứa trẻ, nửa người tựa vào Phù Đàn.
Phù Đàn quay đầu nhìn khuôn mặt đang say ngủ của nàng, đôi mắt sâu đầy dịu dàng không ai nhận ra.
Bàn tay của Phù Đàn từ từ vuốt ve lưng của Cổ Niệm, và nhẹ nhàng sử dụng linh lực của mình để giải tỏa những kinh mạch bị rối loạn của Cổ Niệm trong suốt một ngày luyện tập.
Cổ Niệm khịt mũi, càng dính lên người Phù Đàn hơn nữa, mặc dù nàng đang mặc áo trung nhưng cảm giác khuôn ngực đầy đặn và tròn trịa dán trên cơ thể Phù Đàn vẫn rất rõ ràng.
Đôi mắt hắn tối sầm lại, những ngày nằm chung giường, hắn đã vài lần bị lửa độc tấn công, nhưng may mắn thay, hắn không còn phải chịu đựng những cơn đau đớn tột cùng một mình nữa mà cùng với Cổ Niệm triền miên.
Đây cũng là lý do tại sao tu vi của Cổ Niệm tăng lên nhanh chóng, ban ngày Phù Đàn đưa Cổ Niệm đi tu luyện, ban đêm, hai người thỉnh thoảng "song tu".
Nàng ấy luôn thở hổn hển khi bị hắn đè dưới thân và làm mạnh, nàng trông nhút nhát và đáng thương mỗi đêm, và đôi khi giọng nói của nàng ấy rất gợi cảm. Nhưng sáng nào nàng cũng quay đầu và không nhớ rõ. Cứ như thể người ban đêm ôm hắn và gọi Phù Đàn trong lúc cao trào vào và người ban ngày đi theo hắn và gọi sư tỷ đã bị phân liệt thành hai người.
Nói không cô đơn là giả, tất nhiên Phù Đàn nóng lòng muốn đưa cô gái nhỏ về dinh thự của mình và kể cho nàng biết bao lần hai người ân ái mặn nồng.
Nhưng hiện tại vẫn không được, nếu không tìm thấy thần khí chứa đựng thì chất độc lửa của hắn cũng không có chuyện gì, nhưng nếu chất độc lửa không ngăn được sự lan rộng của hàn băng trong cơ thể của Cổ Niệm, chỉ sợ rằng nó sẽ gϊếŧ nàng ấy.
Căn phòng của Phù Đàn vốn dĩ rất vắng vẻ, nhưng bởi vì Cổ Niệm sống ở đây mỗi đêm, Phù Đàn biến ra một tấm rèm vải mà phụ nữ thích, hơn nữa giường cũng được thay bằng lụa mềm, bài trí trong phòng cũng thay đổi có hương vị.
Bây giờ Cổ Niệm đang dính vào Phù Đàn, ngủ ngon lành, và thỉnh thoảng lẩm bẩm vài từ, tất cả đều mơ hồ.
Phù Đàn không kìm được mà cúi đầu nhẹ nhàng hôn nàng.
Cơ thể Cổ Niệm vẫn nhớ Phù Đàn, và hôn đáp lại trong tiềm thức.
Phù Đàn hôm nay không bị hỏa độc ăn mòn, lúc này quang mang sáng ngời, nhưng tim đập như bị hỏa độc tấn công.
Sau một nụ hôn dài và trìu mến, hình bóng của cả hai hòa làm một, bên tai có thể nghe thấy tiếng thở của người kia.
Phù Đàn sợ đánh thức Cổ Niệm, nên chỉ có thể hôn nhẹ nhàng và cẩn thận, từ từ lên cổ nàng, rồi tiếp tục đi xuống.
Cổ Niệm quần áo là gấm, nhưng bên trong không mặc một tấc, gấm mềm mại đính trên người cô gái, phác ra dáng người yêu kiều.
Phù Đàn nhẹ nhàng hôn lên hai cái viên nhỏ bị gấm đẩy lên, Cổ Niệm liền phát ra âm thanh ái muội.
Phù Đàn nhịn không được dùng lưỡi trêu chọc núʍ ѵú, có một phong vị khác khi hôn cách tấm gấm. Cổ Niệm trong mơ cũng không biết mơ cái gì, hơi thở càng lúc càng dồn dập.
Đôi mắt sâu thẳm của Phù Đàn càng khó đoán hơn, hắn đưa tay xuống chạm vào chân Cổ Niệm, và chắc chắn, nàng đang rất động tình.
Nhưng vào lúc này, hắn không thể làm gì quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ, vì vậy Phù Đàn không còn cách nào khác là xoa vòng tròn với qυầи ɭóŧ của Cổ Niệm. Cổ Niệm bắt đầu run rẩy ngay cả trong mơ.
Nàng ấy ngâm nga vài từ trong miệng, và ghép thành hai chữ "Phù ... Đàn ..."
Du͙© vọиɠ của Phù Đàn bùng cháy ngay lập tức, hắn cúi xuống, chiếc quần dài của Cổ Niệm nhẹ nhàng được cởi, rồi hắn hôn vào ngụy hoa giữa hai chân Cổ Niệm.
⬅ Trước Tiếp ➡