Nhiều nữ tu xung quanh cũng nhìn về phía người trên đài cao với ánh mắt háo hức.
"Đó là Từ Phi Sơ, con trai ruột của chân nhân Thái Ất Sơn đúng không? Đúng là đẹp như trong truyền thuyết." Nữ tu bên cạnh thì thào.
“Ta nghe nói rằng chân nhân Thái Ất Sơn đang tuyển mộ đạo lữ cho con trai mình, không biết sẽ nhìn trúng tu sĩ nhà ai.”
“Thật à? Có chuyện này nữa!?” giọng nói của những người xung quanh lớn hơn.
Cổ Niệm có chút không muốn đứng ở chỗ này nghe những chuyện phiếm này, nàng lùi ra xa hơn một chút, nhưng thính giác của những người tu tiên rất tốt, cho dù nàng ấy không cố ý nghe cũng có thể nghe rõ những gì những người này nói.
"Thái Ất Sơn muốn đột phá từ Nguyên Anh đến Đại Thừa yêu cầu dùng công pháp Ngàn Cơ Quy Nguyên độc nhất vô nhị của bọn họ... Ta nghe nói" Nữ tu hạ giọng nói: "Ngàn Cơ Quy Nguyên này phải song tu mới dễ đột phá ”
“ Vậy nên mới tuyển đạo lữ à? ”Một nữ tu khác kinh ngạc.
Cổ Niệm cảm thấy rất khó chịu, nàng không quan tâm đến những tin tức này nhưng nàng buộc phải nghe thấy nó, nàng lặng lẽ ngẩng đầu nhìn người đàn ông trên bục cao, và phát hiện ra hắn ta cũng đang nhìn về phía này, Cổ Niệm vội vàng chuyển ánh mắt đi nơi khác.
Cũng đúng, nàng tu vi thấp như vậy còn có thể nghe thấy tiếng xì xào bàn tán của những người đó, càng không nói đến những tu sĩ có tu vi cao, cũng không trách được nhìn về hướng này.
Có một giọng nói từ trên mây: Xin vui lòng ngồi vào chỗ, cuộc thi sắp bắt đầu.
Cổ Niệm vội vàng ngồi vào khu vực của các đệ tử Trúc Cơ, một lúc sau liền nhìn thấy một nhóm người Nguyên Anh tu sĩ từ cửa bước vào, dẫn đầu là Phù Đàn.
Phù Đàn cao hơn hẳn những người xung quanh, với khuôn mặt và khí chất xinh đẹp khó tả khiến ai cũng nhịn không được mà đem ánh mắt nhìn nàng ấy.
Cổ Niệm ngơ ngác nhìn sư tỷ ở chung ngày đêm, và có vẻ như đây là lần đầu tiên được nhìn thấy sư tỷ từ xa như thế này.
Phù Đàn được mọi người ngưỡng mộ và yêu mến, là người thật sự xa xôi không thể với tới.
Những cảm xúc không rõ trong lòng Cổ Niệm lại bắt đầu trào dâng.
Đột nhiên, nàng nghe thấy kỹ thuật truyền âm của Phù Đàn, “Niệm Niệm, sao sáng nay không đợi ta đi cùng?”
Cổ Niệm vội vàng nhìn sang, ánh mắt Phù Đàn lướt qua đám đông nhìn cô chăm chú.
Cổ Niệm trả lời: “Sư tỷ là Nguyên Anh tu sĩ, không nên đi cùng một chỗ với đệ tử Trúc Cơ như muội.”
Phù Đàn thở dài, “Niệm Niệm, sau này không cần suy xét mấy chuyện này với ta. "
Cổ Niệm cách đám đông gật đầu với Phù Đàn, và sau đó nhìn thấy một nụ cười nhàn nhạt trên khuôn mặt Phù Đàn.
Đôi mắt ấm áp gợn sóng, thật sự rất xinh đẹp.
Rất nhiều nam tu sĩ bên cạnh hắn đều bị mê hoặc.
Trên đài cao chân nhân Thái Ất Sơn mờ mịt gật đầu, quay đầu về phía con trai bên cạnh nói: "Đây là Phù Đàn mà ba vẫn luôn nhắc với con, là Nguyên Anh tu sĩ trẻ nhất Vô Thượng Lâu. Ý con thế nào?"
Từ Phi Sơ vẫn không chút biểu cảm, phun ra ba chữ: “Không có hứng thú.”
Khuôn mặt của chân nhân Thái Ất Sơn suy sụp ngay lập tức, không nói gì thêm nữa.
Khi bắt đầu cuộc thi, mở màn là đệ tử Trúc Cơ.
Cổ Niệm trong lòng cảm thấy thấp thỏm bất an, những tu sĩ thi đấu phía trên không chút nương tay, nàng không biết mình có bao nhiêu cơ hội chiến thắng.
Vào lúc này, lại nhìn thấy trưởng môn và những đệ tử đã xung đột với Phù Đàn đang ngồi đối diện, những người đó nhìn chằm chằm vào nàng một lúc, và ánh mắt của bọn họ lộ rõ
vẻ xấu xa.
Cổ Niệm chỉ có thể giả vờ như không nhìn thấy.
Một giờ sau, người tu sĩ điều phái trên mây cuối cùng cũng đọc tên Cổ Niệm.
Cổ Niệm đứng dậy và bước đếntiếng xì xào của những người xung quanh.
“Đó không phải là gánh nặng của Vô Thượng Lâu à?”
“Nghe nói nàng ta thường lười biếng, nhập môn đã lâu mà chưa đến Trúc Cơ.”
“Sao nàng ta lại đến đây?
Cổ Niệm hít một hơi thật sâu, che chắn những lời này bên ngoài, chắp kiếm và đứng thẳng.
Mỗi một động tác của nàng đều nhanh nhẹn, khuôn mặt đáng yêu xinh đẹp như ngọc, nhưng ánh mắt lúc này lại kiên định, đôi mắt trong vắt ngập nước kia kiên quyết nhìn chằm chằm đệ tử bị phái đến trước mặt.
Từ Phi Sơ đứng trên bục cao và không thể khống chế được ánh mắt của mình về phía Cổ Niệm.
Không phải lần đầu hắn nghe thấy tên Cổ Niệm, trước kia lúc Thái Ất Sơn đến điều tra Vô Thượng Lâu, chính hắn đã đến đây để điều tra, mọi người đều nói rằng Cổ Niệm là một nữ tu dốt nát, nhưng bây giờ nhìn thấy bộ dạng của nàng, Từ Phi Sơ thực sự cảm thấy những người đó thật mù quáng, và cực kì bất mãn với những người nói nhiều này.
Đồng thời trong lòng cũng có bất mãn, Phù Đàn, hắn vận lực trên tay, bí mật sử dụng bùa chú.
Những người xung quanh vẫn đang xì xào về Cổ Niệm, nhưng họ đột nhiên không nói ra lời , sợ tới mức rùng mình. Tất cả đều tự hỏi bản thân, liệu đây có phải là thuật cấm ngôn? Loại pháp thuật cao cấp này chỉ có các trưởng lão mới có thể làm được, xem ra bọn họ thảo luận vừa rồi của đã khiến các trưởng lão khó chịu.
Nhìn thấy vẻ lo lắng và hoảng sợ của những người đó, Phù Đàn cười khinh thường, rồi lại đưa mắt nhìn về phía người trong lòng.