⬅ Trước Tiếp ➡
 Hang động này giống như hình thành trong lòng núi, Ưng gõ đập khắp nơi đều chỉ là núi đá, có một chỗ nhìn giống như cửa ra nhưng lại gần nhìn thì chẳng qua chỉ là một cửa hang, cũng có thể nhìn thấy bên ngoài, có ánh sáng nhẹ và gió thổi vào, cửa hang không lớn, có thể thò đầu ra, nhưng nhìn ra rồi càng thêm tuyệt vọng, vì bên dưới là vực sâu vô tận, cho dù họ có thể đục cửa hang to ra một chút, người có thể đi qua nhưng giữa lưng chừng thế này cũng chẳng khác nào với đường cụt.
 "Thần y nói sau khi tìm được Mê Hồn Hoa, trong vòng ba ngày phải lập tức trở về, ông ta sẽ nghĩ cách cất giữ, nếu như muộn, công hiệu của Mê Hồn Hoa e là sẽ mất đi." Ưng rất lo lắng, lúc này tuy đã có được Mê Hồn Hoa nhưng nếu không được đưa về kịp thời thì cũng công toi.
 Trầm Sát vẫn lặng lẽ không lên tiếng, ánh mắt hắn đang nhìn về phía Lâu Thất đang ngồi ở một góc hì hục làm gì đó, hắn bước tới ngồi xuống bên cạnh nàng, nhìn nàng bận rộn, hắn nhíu mày nói "Ngươi không định nói gì sao?"
 "Ta có thể nói gì, các ngươi tìm cửa ra, ta cũng không giúp được gì, nhưng vô tình nhìn thấy sợi mây này rất chắc chắn, lại dài, nhổ lên xem có thể bện thành dây thừng được không, có lẽ lát nữa sẽ dùng tới." Lâu Thất trả lời rất ngây thơ. Trong lòng thì nghĩ thầm, mau khen ta ngây ngô đáng yêu đi, không đáng yêu thì ngây ngô cũng được, chị đây không để bụng đâụ
 Ưng bước tới, nhìn nàng vẫn đang rút sợi mây kia lên, chả biết nên nói sao "Cái này sao, dây mây bé xíu thế kia có thể bện làm dây thừng không, ngươi có thể làm việc gì đó hữu ích hơn được không, ví dụ như giúp chúng ta tìm cửa ra."
 Thứ nàng rút cũng rất kì lạ, bên cạnh nàng đã cuộn một đống nhưng vẫn chưa rút tới rễ, giống như vô tận vậy, dài vô biên. Theo Ưng, đây đúng là một việc vô cùng vô vị.
 Thực sự không hiểu tại sao chủ tử vẫn có thể thản nhiên ngồi xem, không, không, lại còn ra tay giúp đỡ nữa.
 Trầm Sát đúng là đã ra tay giúp nàng, cầm lấy sợi mây trong tay Lâu Thất, rút nhanh hơn nàng.
 Lâu Thất thấy mắt Ưng sắp rớt ra ngoài, trong lòng cảm thấy buồn cười nhưng nhìn thấy người đàn ông bên cạnh nàng lại cảm thấy không vui, năng lực quan sát của người này mạnh quá, hơn nữa dường như không dễ qua mắt, về điểm này Lâu Thất không hài lòng cho lắm.
Động tác của Trầm Sát rất nhanh, nàng chỉ sửng sốt một lát hắn đã kéo được một đoạn dây mây rất dài. Đoạn mây này chui ra từ một góc trên vách đá, vì mọc xuyên qua nên trên vách còn có một cái lỗ nhỏ, nhưng rất nhỏ.
 Ưng còn muốn nói gì nữa nhưng Lâu Thất đã ngăn cản hắn, nàng lắng tai nghe sau đó kéo mạnh tay Trầm Sát, kéo hắn dậy, lùi nhanh ra saụ Ưng không biết chuyện gì đang xảy ra, cứ đứng ở đó không có phản ứng gì, bỗng nhiên hắn nghe thấy phía trước có gì đó sột soạt, hắn vừa ngẩng đầu lên thì bùm một tiếng, cả vách đất đổ rầm xuống, bùn đất ập thẳng xuống đầu, cát bụi bay tung tóe, biến hắn thành một tượng đất.
 "Khụ khụ khụ..."
 Trong cát bụi, vọng ra tiếng ho sặc sụa của Ưng và tiếng khạc nhổ bùn đất trong miệng.
 Lâu Thất đứng ở xa ôm bụng cười khoái chí. Trầm Sát nhìn nàng ta không còn gì để nói.
 Sau khi bụi đất rơi xuống, bên đó là ánh sáng rạng rỡ, bên ngoài là cây cối um tùm, thềm đá quanh co dẫn lên, trên cây hoa tươi khoe sắc, bướm bay dập dìu, giống như một bức tranh thế ngoại đào viên.
 Ưng đã quên ho, sửng sốt nhìn ra ngoài, không tin rằng cửa ra cứ thế xuất hiện trước mặt họ.
 Trầm Sát cúi đầu nhìn cô gái vẫn còn đang mỉm cười, hỏi "Sao ngươi biết cửa ra ở chỗ đó, sao lại biết kéo dây mây thì có thể mở được bức tường đó?"
 "Cái gì, chủ tử đừng đùa nữa, ta chỉ là một tì nữ nhỏ bé, sao có thế biết được những việc đó chứ, là ta may mắn, nghịch đại không ngờ tìm được cửa ra, hi hi." Nàng nhăn nhở cười nói với hắn xong lại chạy tới bên cạnh Ưng, quan sát hắn khắp lượt, sau đó vẫn tiếp tục cười trên nỗi đau của hắn "Ưng đại nhân, ngươi xem bây giờ ngươi mới ngọc thụ lâm phong làm sao, ngươi xem tóc cũng đã nhuộm màu rồi kìa, màu vàng đất, không tệ, rất đặc biệt.. Ha ha ha..."
 Nàng vừa cười vừa nhanh nhẹn nhảy ra ngoài cửa, Ưng tức tối muốn kéo nàng lại nhưng vẫn chậm một chút ít.
 "Nha đầu thối nhà ngươi, có phải ngươi cố tình không." Ưng nghiến răng nghiến lợi.
 Lâu Thất đã ra tới ngoài liền quay đầu lại cười rạng rỡ, sau đó làm mặt hề với hắn.
 Nhiều năm sau, Ưng nghĩ lại cảnh này vẫn cảm thấy vẻ mặt đó, hình dáng đó của nàng sinh động như ngay trước mắt. Có điều khi đó hắn đã không thể giống như lúc này, dùng tâm thái như hiện tại để đối xử với nàng.
 Trong hang vốn có một con xà vương khổng lồ, lại trong trạng thái kín mít, không khí nhất định rất tệ, vì thế vừa ra tới ngoài, không khí trong lành khiến tinh thần cũng tốt hẳn lên.
 Lâu Thất hít một hơi thở sâu, mặc kệ ba chủ tớ ở sau lưng, một mình bước lên bậc thềm, từng bước đi lên.
 "Chủ tử, chúng ta..."
 "Đi thôi."
 Trầm Sát nói, sau đó cũng lập tức bước ra.
 Ai cũng không ngờ rằng ở đây có một hang động, trong hang động còn có xà vương, hơn nữa cửa ra lại có phong cảnh đẹp tới vậy.
 Trầm Sát nhìn Lâu Thất nhẹ nhàng leo bậc thềm ở phía trước, màu mắt sẫm lại. Lần này nếu không có nàng ta, họ chắc chắn sẽ không tìm được Mê Hồn hoa, cho dù tìm được cũng không thể tìm được cửa ra, sau đó sẽ bị nhốt trong hang động, không biết phải mất bao nhiêu thời gian mới có thể ra ngoài được.
 Nàng chính là phúc tinh của hắn, là thuốc của hắn.
 Vì thế nàng nhất định phải ở bên cạnh hắn, không được đi đâu cả.
 Lâu Thất không hề biết rằng có một người đã coi nàng trở thành "vật" liền thân, nàng chỉ nghĩ rằng tìm được Mê Hồn Hoa rồi, họ cũng nên trở về, ra khỏi núi, đi tới nơi có người ở, tới thành trì, vậy thì nàng có thể rời đi rồi.
 Làm thị nữ không phải nguyện vọng của nàng, nàng muốn được tự do, được tiêu sái, sống cuộc sống tự mình làm chủ. Ở hiện đại nàng đã rửa tay gác kiếm cũng chính vì mục đích này, bây giờ mặc dù đổi một thời không mới, đổi một thế giới mới thì điều này vẫn không hề thay đổi.
⬅ Trước Tiếp ➡