⬅ Trước Tiếp ➡
Nhà Kim Lăng Ngôn hiển hách hơn trăm năm, những dơ bẩn ở nội trạch, hồi còn nhỏ Ngôn Thiếu Khanh đã sớm nhìn thấy quá nhiều, sáu năm trước hắn rời nhà, bây giờ đã trấn thủ Bắc Cương sáu năm trời.
Nữ nhân bị đánh ngoài kia là lão phu nhân họ nội Kim Lăng thương hắn đã ngoài hai lăm tuổi mà vẫn chưa cưới thê tử, chỉ có một sủng thiếp không rõ lai lịch nên tự mình làm chủ ở Kim Lăng chọn cho Ngôn Thiếu Khanh một thiếp thất, đưa ngàn dặm xa xôi đến phủ tướng quân.
Nhớ tới thân phận của nữ tử này, Ngôn Thiếu Khanh lại tức giận nói: "Trước khi nàng ta đến ta đã biết sẽ xảy ra vài rắc rối, sau khi đến quả nhiên chỉ mới một ngày, nàng đã xảy ra chuyện, nữ nhân này không thể giữ lại được."
Ngôn Lăng Nhi nằm ở trên giường lúc này mới hơi run rẩy lông mi, nhỏ giọng trả lời: "Có lẽ là bản thân thiếp rơi xuống nước, đại.."
Nàng theo ký ức muốn gọi một tiếng "đại ca" theo thói quen, hai con mắt lại bỗng nhiên nóng ướt, nhớ tới trong sáu năm qua xảy ra rất nhiều chuyện với đại ca, chỉ cảm thấy vô cùng xấu hổ, lòng đau như cắt, hận không thể đập đầu vào tường chết quách đi.
Nước mắt trượt xuống khóe mắt nàng bị lòng bàn tay ấm áp của Ngôn Thiếu Khanh lau đi, trên hai lòng bàn tay hắn toàn là vết chai những năm qua chinh chiến lưu lại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Nghe Ngôn Thiếu Khanh thở dài: "Nếu tự mình rơi xuống nước thì nàng khóc uất ức như vậy làm gì?"
Đang nói chuyện thì có đại phu khiêng hộp thuốc vào phòng, có nha hoàn cất bước đến bên giường buông màn che xuống từ sớm, lại có tiểu nha hoàn hầu hạ bên cạnh Ngôn Lăng Nhi mời Lăng phu nhân để tay lộ ra ngoài màn che cho những đại phu bắt mạch.
Ngôn Thiếu Khanh vẫn cứ ngồi ở bên giường cùng nàng, trong đôi mắt hẹp dài chất chứa vẻ yêu thương.
Thấy Lăng Nhi quay đầu đi chỗ khác, mặt hướng vào trong giường, không chịu nhìn hắn, trong lòng Ngôn Thiếu Khanh nhận ra khác thường nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Hắn đưa tay ra, ngón tay thon dài nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn trơn mềm của Lăng Nhi, lòng bàn tay xoa nhẹ khóe mắt nàng, dỗ dành nàng nói chuyện, nói: "Nữ nhân kia ta đã sai người đánh một trăm gậy, sau khi đánh xong thì đày đến trong trang, nàng cứ yên tâm dưỡng bệnh, không phải nghĩ nhiều, mọi chuyện cần thiết phu quân giải quyết cho nàng."
"Một trăm gậy, sợ là sẽ không còn mạng nữa."
Ngôn Lăng Nhi nghe vậy, rốt cuộc chịu quay đầu lại, nhìn đại ca ruột thịt tự xưng là phu quân của nàng ở trước mặt, nhất thời bi thương lại ùa đến, một chuỗi nước mắt lại trượt xuống khóe mắt.
Phu thê ân ái, trước ngày hôm nay, cuộc sống của hai người có thể nói là vô cùng thân mật, yêu thương quyến luyến, chỉ sau một lần nàng rơi xuống nước, phu quân đã trở thành đại ca ruột thịt, chuyện này khiến Ngôn Lăng Nhi sao có thể không bi thương?
"Nếu có thể làm nàng nín khóc, ta có thể cho nàng ta mất mạng, cũng không còn mạng nữa."
Ngôn Thiếu Khanh cúi đầu, sờ nhẹ trán nàng, muốn hôn lên cánh môi nàng.

⬅ Trước Tiếp ➡