Trong lúc nhất thời, Ngôn Lăng Nhi nghĩ đến chuyện này, tâm trạng buồn bã, lúc uống canh gừng, uống một ngụm hơi nhanh, nàng nhả ra không nổi, nuốt xuống cũng không xong, nàng bị sặc, dốc sức ho khan.
Ngôn Thiếu Khanh thấy thế, một tay ôm lấy nàng để nàng tựa vào trong ngực hắn, hắn đưa tay vỗ nhẹ lên lưng nàng, chờ nàng ho xong thì sai người cầm nước đến rồi quát nhỏ nàng: "Nàng bao tuổi rồi, tại sao uống canh cũng có thể sặc chứ?"
Nói xong, hạ nhân vội vàng bưng nước đến, hắn cũng không cho Ngôn Lăng Nhi cử động, tự mình cầm chén trà để mép chén bên môi Ngôn Lăng Nhi, nhìn bộ dạng hình như muốn cho nàng uống nước.
Ngôn Lăng Nhi lùi đầu về sau, hai tay đỡ chén trà, lông mày hơi nhíu lại, nhỏ giọng nói: "Thiếp tự mình uống."
Ngôn Thiếu Khanh ôm nàng lại không cho, cứ cố chấp bưng chén nước, hung hăng nhất định phải tự mình cho nàng uống.
Tuy nói là ôm ấp, Ngôn Lăng Nhi đã thân mật tựa vào sáu năm trời, nhưng hôm nay trong lòng thật sự không nói ra được tư vị khó chịu.
Trong lòng nàng rối loạn lại không dám nói rõ ra, sợ mình và đại ca đến tình cảnh này rồi, cho dù nói rõ ràng ra thì cũng chỉ khó chịu hơn thôi.
Bất đắc dĩ, Ngôn Lăng Nhi chỉ có thể chịu đựng khó chịu hé môi để đại ca cho mình uống nước.
Chờ nàng uống xong mấy ngụm, Ngôn Thiếu Khanh lại tự mình cầm canh gừng đến, dịu dàng chậm rãi bón cho nàng từng ngụm.
Ngôn Lăng Nhi hết lần này đến lần khác vừa nói rõ vừa ra hiệu nàng có thể tự uống, lại thấy đại ca cười nói: "Ngày xưa nàng chỉ bệnh nhẹ hơi đau nhức thôi là đã bám chặt lấy ta, nếu ta không ở bên cạnh nàng, hầu hạ nàng từng muỗng từng muỗng thuốc thì nàng sẽ không uống, tại sao hôm nay rơi xuống nước, suýt chút nữa mất mạng lại như trưởng thành trong một đêm vậy?"
Lúc hắn nói đến đây, giữa lông mày đều là sự cưng chiều, thực sự là trượng phu của một gia đình bình thường, dỗ dành thê tử sinh bệnh, trong ân ái lại có chút pha trò.
Nếu là ngày xưa, Ngôn Lăng Nhi nghe thấy lời này của hắn, chắc chắn sẽ tức giận náo loạn một trận, hắn không tìm cách dỗ dành thì không được.
Nhưng hôm nay nghe thấy đại ca nói vậy, Ngôn Lăng Nhi chỉ rũ mắt, nở nụ cười lớn trên gương mặt tái nhợt, há to miệng muốn nói gì đó, lại bỗng dưng không có hứng nói chuyện.
Phản ứng này của nàng rơi vào trong mắt Ngôn Thiếu Khanh, hắn chỉ nhìn kỹ nàng rồi cũng chẳng nói gì nữa, vẫn mang theo khí thế không thể nào kháng cự cầm nửa bát canh gừng trong tay cho tiểu thiếp mình cực kỳ sủng ái uống hết.
Sao có thể nằm chung một giường (H nhẹ)
Bởi vì sủng thiếp của đại tướng quân rơi xuống nước, hạ nhân từ trên xuống dưới trong phủ tướng quân đều đang nhọc lòng vì chuyện này, bên ngoài phòng là nha hoàn và bà tử, bên ngoài nội viện lại là gã sai vặt đang đứng, chỉ chờ đại phu kê đơn xong thì mọi người vội vàng đi sắc thuốc.
Ngược lại ở xung quanh giường lại có chút yên tĩnh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở