Nàng tự cho rằng mình hiểu rõ nhưng lại không nhìn thấy vẻ phức tạp trong mắt nam nhân, lại tự lo liệu mặc xong y phục, đứng dậy hành lễ với nam nhân, ngoan ngoãn nói: "Gia, chúng ta có thể đi rồi."
Lúc này, Ngôn Thiếu Khanh đang muốn mở miệng nói rõ quan hệ hai người, lại nghe thấy tiếng động vang vọng bên ngoài, là tiếng vũ khí xé gió chui vào trong động, vào trong tai của hắn.
Ngôn Thiếu Khanh biến sắc, căn dặn Ngôn Lăng Nhi chờ ở trong động đừng phát ra tiếng động, tự mình một mình xách trường kích sát* ra ngoài.
*Một loại vũ khí (hình minh họa ở cuối chương)
Nghĩ đến chuyện này, lúc đầu tiên cứ không nói rõ ràng như thế, về sau, Ngôn Lăng Nhi ở trong động vừa đói vừa lạnh chờ một ngày một đêm vẫn chưa thấy nam nhân trở về, nàng sợ rằng mình bởi vì quên chuyện trước kia của hai người, bị gia vứt bỏ nên ra ngoài tìm kiếm.
Vừa tìm thì phát hiện ra ngoài động toàn là thi thể, mà gia của nàng đã chém giết một ngày một đêm, đang bị thương nặng, ngã xuống trong đống thi thể.
Ngôn Lăng Nhi bối rối hoảng sợ khóc lóc rồi cõng gia mình lên, cõng người bước từng bước xuống núi.
Khi đó, Ngôn Lăng Nhi cũng để ý, nàng và gia ở trong động nghỉ ngơi mấy ngày chưa từng bị người tìm thấy, lần này một đống người đến như thế, sợ là còn có người đến nữa nên cũng không dám ở trong núi lâu. Nàng cõng gia xuống núi, trên đường đi, nàng vấp ngã rất nhiều, lại còn phải chống lại sợ hãi đói rét nhưng vẫn nghiến răng cõng vị gia này xuống núi.
Chú thích:
*Trường kích sát:
Sao lại có một đoạn oan nghiệt kinh thế hãi tục như vậy? (H nhẹ)
Lại nói, Ngôn Lăng Nhi mười sáu tuổi, cõng Ngôn Thiếu Khanh bị thương nặng, hai người đến một làng nhỏ dưới núi, tổn thương trên người nàng đã trông còn nặng hơn nam nhân trên lưng.
Nàng tìm một gia đình bình thường ở dưới chân núi, cho người nhà đối phương một cặp khuyên tai ngọc bích đổi lại chút đồ ăn nước uống, cũng cho hai người có chỗ dung thân.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về
truyensacfull.com
. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Đến lúc Ngôn Thiếu Khanh tỉnh lại, nàng lại bệnh tới mơ màng.
Cứ như vậy, chẳng biết qua mấy ngày nữa, chờ những tổn thương trên người hai người đã lành, bởi vì phải chọn ngày đến chiến trường, không thể trễ thời cơ chiến đấu, Ngôn Thiếu Khanh đã dẫn nàng đến Bắc Cương.
Hắn sắp xếp nàng ở trong thị trấn gần nơi đóng quân ở Bắc Cương rồi quay người ra chiến trường chém giặc.
Nửa năm sau đó, giữa hai người cũng không xảy ra chuyện gì, hắn liều mạng chém giết trên chiến trường, nàng ở trong nhà hắn mua chờ hắn trở về, hắn thường mang theo những vết thương trên người xin nghỉ rồi từ nơi đóng quân trở về thăm nàng, nàng ở dưới đèn lẳng lặng lau vết thương cho hắn, vừa lau vừa lén chùi nước mắt.
Ngôn Thiếu Khanh ba lần bảy lượt muốn mở miệng nói với nàng, lại thấy bộ dạng trong lòng chỉ có hắn của nàng, giãy giụa mấy lần cũng cho phép nàng suốt ngày gọi hắn gia ơi, gia.