Nguyễn Luân không khỏi nhướng mày, trong lòng vẫn nghĩ về cái tên Mỹ Kiều?! Cô gái xinh đẹp mà ngốc nghếch, anh đã nghe không ít lời đàm tiếu về cô khi tới Tp HCM.
Mấy người này thật rảnh rỗi! No wonder tài sản đều hao hụt.
Anh hờ hững liếc nhìn khu ăn uống, bỗng nhiên tim đập mạnh, vô thức dán mắt vào một cô gái đang ăn rất vui vẻ.
Mỹ Kiều ăn brownie như sóc nhỏ. Bỗng nhiên, cô cảm nhận được một ánh mắt nóng bỏng đang nhìn mình, lần này không giống những ánh mắt ghét bỏ, khinh miệt, hay kinh tởm trước đây! Cô nhìn quanh, cuối cùng ngẩng đầu lên, cuối cùng cũng tìm được chủ nhân ánh mắt đó.
Khoảnh khắc chạm mắt, Mỹ Kiều bỗng hiểu ý bạn thân kiêm chị dâu nói về việc bị sắc đẹp mê hoặc là gì! Cô vô thức chạm vào trái tim như con nai nhỏ đang loạn nhịp, hình như đã phải lòng người đó rồi.
Người ấy ánh mắt lạnh lùng, tạo cảm giác khó gần, ngay cả anh họ nhìn anh cũng thận trọng, nhưng Mỹ Kiều lại cảm thấy anh không phải vậy. Cô nghĩ anh ấy chắc giống ba mình, ra ngoài nghiêm nghị, ở nhà là “hổ giấy”, rõ ràng là người dễ gần, sao người khác lại sợ anh?
Kiều em cũng muốn tìm một người chồng giống ba, vừa yêu chiều vợ lại vừa như “hổ giấy”.
Ba Trần Mỹ Kiều: Con gái, ba chỉ nghiêm nghị bên ngoài thôi, thật ra ba không dễ đụng đâu.
Nguyễn Luân: ??
Mỹ Kiều với ánh mắt thẳng thắn sáng lấp lánh nhìn Nguyễn Luân lạnh lùng, không hề biết suy nghĩ của mình đã bị phát hiện.
Ừm quyết định rồi! Em sẽ dụ anh làm chồng.
Em muốn anh.
Đó là cảm giác đầu tiên của Nguyễn Luân.
Cô bé ngại ngùng. Thật dễ thương!
Đó là cảm giác thứ hai của anh.
Ừ, là thích tôi rồi sao? Cái gì cũng hiện rõ trên mặt, dễ đoán thật.
Đó là cảm giác thứ ba của anh.
---
Nguyễn Luân nhìn chăm chú khuôn mặt ngày càng đỏ ửng của Mỹ Kiều, ánh mắt lóe lên nụ cười, không thấy hành động nhìn chằm chằm cô gái là bất lịch sự chút nào.
Bất lịch sự thì sao? Không giữ chặt thì vợ có thể mất, nên mặt mũi không ăn thua.
Anh không khỏi hỏi bạn thân, vẻ mặt bình thản: “Cô gái đó là ai?”
Thanh Vũ liếc mắt, nhìn Nguyễn Luân như nhìn gã trai lăng nhăng, nhưng không ngờ bạn lại chủ động hỏi về cô gái, ngạc nhiên nói: “Đó là em họ tôi, Mỹ Kiều.” Này này, bạn không phải đang động lòng với em họ tôi chứ?!
“Ồ.” Mỹ Kiều? Chính là đối tượng mà nhóm người bất lịch sự lúc nãy bàn tán. Hóa ra cô ấy là Mỹ Kiều, quả nhiên xinh đẹp.
Thanh Vũ hơi không hiểu ý nghĩ của Nguyễn Luân: “Nguyễn Luân, sao vậy?” Ý gì đây?? Rất bối rối, chắc không phải thích chị họ đâu nhỉ?! Dù Nguyễn Luân tính cách tốt, nhưng quá lạnh lùng. Nhưng mà Mỹ Kiều với Nguyễn Luân... cặp này khó tưởng tượng, chỉ là đây là lần đầu thấy anh nhìn chăm chú một cô gái như vậy.
“Không.” Im lặng là vàng.
Thôi kệ, bạn có thể không thích! Rất bối rối!! Nguyễn Luân có động lòng hay không? Lạ thật, muốn anh gọi mình là anh họ!! Phải thừa nhận, rất rung động!
Mặt khác, Mỹ Kiều không nhịn được kéo anh ba hỏi: “Anh ba, người bên cạnh anh họ là ai vậy?”