Ngay lập tức, trên lưng Nguyễn Luân lại xuất hiện vài vết trầy xước không kiểm soát, cậu nhỏ nóng bỏng tiếp tục lấp đầy tổ mật, bên trong tổ mật siết chặt làm anh vừa đau vừa thích, thở hổn hển: “Chồng cũng rất thoải mái, Kiều ngày càng chặt rồi. Kiều sẽ không hỏng đâu.”
“Hmm hmm.” Mỹ Kiều trên mặt thể hiện sự đau đớn xen lẫn khoái cảm, miệng không thể khép lại, chỉ phát ra tiếng ư ử liên tục.
Nước nóng trong vòi gần nguội, cuối cùng Nguyễn Luân gầm lên một tiếng, đẩy mông hồng xuống, hông nhấc cao đến sâu nhất, tinh dịch nóng bỏng phun ra, đặc quánh lại một lần nữa tràn vào tổ mật.
“...” hừ, lại phải tắm rửa nhiều lần nữa rồi.
Sau đó, anh ngồi trong bồn tắm ấm áp, ôm lấy Mỹ Kiều mệt lử phía sau, cậu nhỏ vẫn còn trong tổ mật, chưa muốn rút ra. Anh ôm chặt người yêu, ánh mắt dịu dàng nói: “Kiều hôm nay thật tuyệt vời.” Làm nhiều cũng bền bỉ hơn.
“Chồng cũng tuyệt.” Mỹ Kiều tỉnh hẳn, giờ không còn buồn ngủ lắm. Cô nhìn cảnh đẹp bên ngoài, ánh mắt cười cong lên, nụ cười nhẹ như muốn nói với Nguyễn Luân rằng cô rất vui. Rồi cô cau mày, lẩm bẩm: “Anh Luân lần sau đừng kéo dài thế nữa, lưng em đau quá rồi.”
“Được, anh sẽ xoa bóp cho em, chỗ nào đau?” Anh thầm nghĩ — lần sau phải cố giữ lâu hơn mới được, tại mông em rung động quá quyến rũ, khiến anh không kìm được mà phóng tinh sớm.
“Ưm, thoải mái quá, anh Luân, thêm chút nữa đi, a! Thoải mái quá.” Cô không ngừng cựa quậy.
Nguyễn Luân ánh mắt tối lại, nghiến răng nói: “Kiều đừng dụ dỗ anh nữa.” Tổ mật đã sưng lên, anh không muốn đi vào vết xe đổ của anh rể hai, mới cưới không lâu đã bị vợ cấm dục một tuần, chỉ được dùng tay và miệng mà không được động chạm... thật thảm!
---
Mỹ Kiều cảm nhận cậu nhỏ trong người bắt đầu động đậy, ngoan ngoãn ngồi yên, ôm lấy cánh tay anh, ngực bị ép biến dạng, quay đầu nhìn, nhỏ giọng nói: “Kiều mệt rồi.”
Nguyễn Luân cố gắng bình tĩnh lại, nhưng vợ mềm mại liên tục quyến rũ anh, nhìn cảnh tượng trước mắt khiến anh muốn phát điên. Nhưng nhìn thấy gương mặt mệt mỏi của vợ, anh thở dài, cố nhịn, mai lại tiếp tục!
Ngâm mình một lúc, Mỹ Kiều lại mơ màng buồn ngủ, điều này khiến Nguyễn Luân vừa buồn cười vừa bất lực. Anh nghĩ không thể để Kiều ngủ trước mặt người khác, rất nguy hiểm! Phải dạy cô đề phòng người khác.
Hai người trở lại giường, nhìn gương mặt mệt mỏi của vợ, môi nhỏ còn mấp máy, Nguyễn Luân mỉm cười nhẹ, anh thích nhất là nhìn thấy khuôn mặt cô đỏ hồng và thỏa mãn sau khi “hành sự”.
Chốc lát, anh nhớ đến chuyện ở tiệc, ánh mắt lạnh lùng, cảm thấy rất khó chịu với một số người.
Anh biết rõ mình ngoài mặt là doanh nhân mới nổi ở Tp HCM, nhưng thực tế là thiếu gia thứ sáu nhà họ Nguyễn ở Việt Nam, nên người có ý đồ muốn điều tra cũng không thể. Vì thế nhiều người “biếu quà” để lấy lòng anh, gửi thẻ phòng, thuê Kiều ký xinh đẹp ngầm ám chỉ… toàn là đám người dựa vào con gái, người thân để thăng tiến, anh tuyệt đối không nhận, kiên quyết từ chối những món quà “có ý đồ” phi đạo đức đó.