⬅ Trước Tiếp ➡
24: Đừng đi (1) “Còn ngẩn người ra đấy làm gì? Dẫn đi đi!” Diệp Bắc Thành ra vẻ không vui khiển trách. Phí Thiếu Thành lập tức chạy lại kéo Âu Dương Phong, dùng kết sức để kéo anh ta ra ngoài. “Buông tôi ra, để tôi nói... tôi nhất định phải ngăn cản, không để cho anh Bắc cưới người phụ nữ này, tôi nhất định không để anh ấy dẫm vào vết xe đổ của tôi!” Âu Dương Phong vẫn chưa từ bỏ ý định mà gào lên, hai mắt Du Tịnh Nhã nhìn anh ta đầy chán ghét, bỗng nhiên cô hô: “Đợi một chút.” Phòng bao đột nhiên trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều dồn ánh mắt về phía cô, không biết cô muốn làm gì. Cô chậm dãi đứng dậy, bước từng bước từng bước đến trước mặt Âu Dương Phong, Tịnh Nhã nói thẳng mà không kiêng nể gì: “Tôi nghĩ Diệp Bắc Thành là một người đàn ông không sợ thế tục nên cho rằng bạn của anh ấy cũng như vậy. Hóa ra là do tôi nghĩ sai, hóa ra cậu cũng chỉ như vậy.” Diệp Bắc Thành sửng sốt nhìn chằm chằm vào Du Tịnh Nhã, anh hoàn toàn không đoán ra cô sẽ nói như vậy, cho dù chỉ ở phía sau anh dường như cũng thấy được sự quật cường trong mắt cô. “Lúc tôi quen Diệp Bắc Thành, tôi hoàn toàn không biết thân phận thật của anh ấy. Cho nên tôi chẳng có mục đích nào giống như anh tưởng tượng cả, hiện tại không có, tương lai càng không!” Du Tịnh Nhã nói xong, cô xoay người chạy ra khỏi phòng bao, lúc mở cửa cô quay đầu lại, nhấn mạnh: “Đừng nghĩ tôi bẩn thỉu như vậy, tôi không cần những thứ đó!” Diệp Bắc Thành đuổi theo cô, ra đến cửa lớn của Mị Ảnh, anh giữ chặt tay cô: “Cô đừng nóng giận, cậu ta là kiểu người như vậy.” Tịnh Nhã quay đầu lại, cô khịt mũi. Nhưng lại không có lý do gì để tức giận với Diệp Bắc Thành, dù sao cũng không phải anh sai. “Sau này anh kết bạn có thể đề cao phẩm vị lên một chút được không? Nếu làm bạn với người chất lượng kém thì đừng dẫn tôi đến gặp nhé!” Anh cười khúc khích, giải thích: “Đấy là do cô chưa hiểu rõ con người Âu Dương Phong thôi, thực ra cậu ta là một người rất bạn rất có nghĩa khí. Cũng giống cô vậy.” Giống cô? Du Tịnh Nhã tức giận phản bác lại: “Tôi không bao giờ giống anh ta, có tiền thì ghê gớm lắm sao? Có tiền thì có thể tùy tiện sỉ nhục người khác à?” “Không phải sỉ nhục. Bởi vì cậu ta quá nặng nghĩa khí nên mới nói những lời không nên nói như vậy, chỉ là phương pháp chưa đúng mà thôi.” Cô không nói tiếp. Diệp Bắc Thành tưởng rằng cô đã hiểu ra nên vui mừng thở phào nhẹ nhõm. “Cuối cùng tôi cũng đã biết vì sao anh ta lại bị vợ đánh...” “Vì sao?” Anh nhướng mày. “Bởi vì anh ta đáng bị như vậy. Người đàn ông tự cho mình là đúng thì bị đánh chết cũng đáng, đánh không chết lại đánh tiếp!” “...” Diệp Bắc Thành không hiểu sao lại sởn cả tóc gáy lên. “Tôi đưa cô về nhà.” Anh quết định sẽ không giải thích hộ Âu Dương Phong nữa, qua một thời gian sẽ tự nhìn được lòng người. “Được.” Cô gật đầu. Chiếc xe chạy từ tốn trong đêm thu, phong cảnh ven đường không có gì khác biệt làm cho Tịnh Nhã cảm thấy nhàm chán. Cô tùy tiện nói: “Tối nay, người họ Âu kia nói anh là một người đàn ông chung tình.” “Đừng nghe cậu ta nói bậy.” Diệp Bắc Thành chuyên tâm lái xe, trên mặt không có biểu cảm gì. “Anh ta không nói bậy....” Cô trả lời đầy chắc chắc, mắt nhìn chằm chằm về phía trước: “Nếu anh không phải là người chung tình thì sao lại lấy tôi chứ?” Vì một người phụ nữ mà cưới một người phụ nữ khác, nói vì muốn quên đi là một cách giải thích hợp lý. Trên thực tế là muốn bảo vệ người ấy, bảo vệ tình yêu ấy trong lòng. Diệp Bắc Thành đột nhiên phanh gấp lại, anh quay đầu xe. Gương mặt anh vẫn anh tuấn như cũ, chỉ là thêm chút lạnh lùng. “Này, sao lại đổi hướng rồi? Không phải anh muốn đưa tôi về nhà sao?” “Đi uống rượu với tôi.” Giọng nói của Diệp Bắc Thành có chút khàn khàn.
⬅ Trước Tiếp ➡