Kiều Vãn cúi đầu bước sau phó quan Văn, theo anh ta đi vào biệt thự.
Một người phụ nữ trung niên bước ra nghênh đón, tóc búi cẩn thận sau gáy, trên người mặc áo khoác ngắn màu trắng, phía dưới là quần đen, chân đi một đôi giày vải đen, nhìn đã biết là người hầu của nơi này.
"Tứ gia bảo tôi dẫn Kiều tiểu thư đi tắm." Người hầu thấp giọng nói với phó quan Văn.
Nghe người hầu nói vậy, Kiều Vãn cắn răng, trong lòng đại khái cũng đoán được tiếp theo sẽ có chuyện gì xảy đến với cô, không khỏi cảm thấy Cố Cảnh Đình đúng là có qua nhiều nhu cầu về phương diện kia rồi
Tối qua dày vò cô một đêm, sáng nay một lần, buổi tối còn muốn?
Tinh lực của tên đàn ông này đúng là dư thừa đến mức đáng sợ
Ngay sau đó, Kiều Vãn không khỏi nhớ đến sự dũng mãnh của Cố Cảnh Đình ở phương diện nào đó, chẳng khác nào một con sói đói, hung dữ cắn xé con mồi thuộc về mình, không nể nang một chút nào.
"Kiều tiểu thư, vị này là quản gia mẹ Liễu, cô theo mẹ Liễu đi tắm trước đi." Phó văn Quan quay đầu nhìn Kiều Vãn, giọng điệu tương đối ôn hoà.
Kiều Vãn lẳng lặng gật đầu, theo mẹ Liễu đi lên phòng trên tầng.
Phòng tắm rất lớn, ánh đèn sưởi màu vàng nhạt rọi xuống, chiếu ra một chút mập mờ.
Kiều Vãn nhắm mắt ngồi trong bồn tắm, phần tử xương quai xanh trở xuống ngâm trong nước nóng, hưởng thụ sự thoả mãn hiếm có này.
Cô không ngờ ở đây lại có suối nước nóng.
Tắm suối nước nắm là thoải mái nhất, mà từ trước đến nay Kiều Vãn rất biết cách hưởng thụ, tâm trạng vốn còn lo lắng cũng theo đó tan đi chút ít.
Chiếc máy hát bên ngoài phòng tắm đang bật, hẳn là mẹ Liễu phát nhạc, đang du dương khúc dương cầm.
Tiếng nhạc đẹp đẽ loáng thoáng truyền vào phòng tắm, toàn tâm Kiều Vãn đều thả lỏng hẳn, hẳn là cảm nhận được sự mệt mỏi ập tới như thuỷ triều, cơn buồn ngủ cũng theo đó kéo đến.
Trong lúc Kiều Vãn gật gù buồn ngủ, một bàn tay lớn đột nhiên xoa nhẹ lên gương mặt mềm mại của cô.
Không nhịn được giật mình một cái, Kiều Vãn theo bản năng duỗi tay nắm chặt lấy cổ tay của bàn tay lớn kia, dùng sức bẻ về hướng ngược lại.
Nhưng mà sức lực của cô so với người kia thì kém quá xa, chẳng thể lay chuyển được anh.
Ngước mắt, Kiều Vãn nhìn thấy một người đàn ông không mảnh vải che thân đang đứng bên cạnh bồn tắm.
Vóc người hoàn hảo tựa thần Mặt trời Apollo, nước da trắng bóc như gốm sứ thượng hạng, toàn thân không có lấy một vết sẹo lồi, cơ ngực gồ lên phía trước nhìn qua cường tráng lại gợi cảm, tám múi cơ bụng cũng hoàn hảo đến nỗi khiến người khác muốn hét lên...
Ánh mắt Kiều Vãn ngơ ngác, đây là lần đầu tiên cô tận mắt chứng kiến dáng vẻ không mặc quần áo của đàn ông.
Nhìn xuống theo đường nhân ngư hoàn hảo của người đàn ông ấy, Kiều Vãn trông thấy món binh khí có thể gọi là vĩ đại.
Hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, giống như một vị tướng quân uy mãnh không ngã.
Chính là món binh khi này đã dày vò cô gần như chết đi sống lại.
Gương mặt nhỏ nhắn lập tức nóng bừng, Kiều Vãn vội vã dời mắt, đến cả trong giọng nói cũng lộ ra sự ngượng ngùng "Sao anh không mặc quần áo đã vào đây?"
Cô đúng là quá xui xẻo, quá xấu hổ
"Vào phòng tắm để tắm, tại sao phải mặc quần áo?" Giọng nói lãnh đạm của Cố Cảnh Đình từ trên đầu truyền tới.
Kiều Vãn "..."
Anh nói rất có lý, cô lại không tìm được câu nào để phản bác.
Nhưng mà...
"Tôi còn chưa tắm xong, sao anh đã vào rồi?" Hai tay Kiều Vãn bắt chéo che trước ngực, rũ mắt che đi làn sương trong trẻo nhưng lạnh lùng trong mắt, cũng che đi một chút ngượng ngùng.
Thế nhưng gò má đỏ như ráng chiều vẫn bán đứng sự xấu hổ của cô lúc này.
Cô bỗng nhiên có một suy nghĩ to gan, chẳng lẽ người đàn ông này muốn tắm cùng cô?