Mộ Niệm Đồng cười lạnh, “Lẽ thường cơ đấy! Lục Tuấn Ngạn, xin anh đừng như con chó điên cắn người không tha như thế. Anh nói đường hoàng thật đấy. Anh, người làm chồng, cặp kè với bao nhiêu phụ nữ ở ngoài kia. Thì vì sao, làm vợ mà chỉ có một đêm không về ngủ lại coi như mắc tội tày đình, không thể tha thứ? Anh không thấy nó lệch lạc quá à?”
Lục Tuấn Ngạn giận dữ, muốn quát cô dừng lại, lại bất ngờ nhìn thấy được những vết đỏ trên xương quai xanh của cô. Anh ta tập trung nhìn vào. Đó là dấu hôn!
Dấu hôn?
Anh ta không thể tin được mà trừng to mắt. Lửa giận trong mắt như sắp đốt cháy lấy toàn thân anh ta. Khuôn mặt âm trầm. Mưa gió sắp đến!
“Tối hôm qua, cô, cuối- cùng- là- đã- đi- đâu?”
Anh ta gằn từng chữ hỏi cô, cố gắng kìm nén cơn giận. Nhưng giọng nói ngạo mạn đó lại chẳng khác gì như đang thẩm vấn tội phạm.
Mộ Niệm Đồng nhìn theo ánh nhìn của anh ta tới xương quai xanh của mình. Thấy mấy dấu hôn kia, cô thản nhiên mỉm cười, “Tối hôm qua, tôi ở cùng một người đàn ông.”
“Đàn ông?”
“Đúng vậy, chúng tôi thuê phòng.”
Thuê phòng?
Cơn tức trong lòng Lục Tuấn Ngạn như muốn nổ tung ra.
“Ai?”
“Ai?”
Mộ Niệm Đồng cười, sự thản nhiên này của cô càng làm anh ta nghiến răng nghiến lợi, “Xin lỗi, tôi cũng không biết tên của anh ta, chúng tôi chỉ là theo như nhu cầu mà thôi.”
Không biết tên?
Theo như nhu cầu?
Lục Tuấn Ngạn tức giận đến bật cười.
Anh ta chưa bao giờ gặp tình huống như thế này trong đời. Người phụ nữ của anh ta, người mà anh ta đã cưới hỏi đàng hoàng, thế mà lại phản bội anh ta, ngoại tình với một người đàn ông không biết họ tên, tình một đêm?
Cũng dám phản bội tôi
Người vợ cưới hỏi đàng hoàng của anh ta, thế mà lại dám phản bội anh ta, ngoại tình với một tên đàn ông nào đó không biết họ tên, một đêm mây mưa?
Về đến nhà lại còn thản nhiên như không và đường hoàng nói: “Chỉ là thuận theo nhu cầu!”
Mẹ nó chứ. Gặp quỷ đi thôi!
Thật không thể tin được!
Làm sao cô có thể nói một cách đường hoàng như vậy?
Lục Tuấn Ngạn nhìn chằm chằm khuôn mặt thản nhiên của Mộ Niệm Đồng, nhìn như hổ rình mồi.
Trong mắt cô không có một chút xíu chột dạ mà là thản nhiên đến làm người giận sôi, thậm chí là đương nhiên?
Cơn giận trong lòng Lục Tuấn Ngạn càng lúc càng lớn, anh ta nghiến răng nghiến lợi hỏi: “Cô cũng dám phản bội tôi?”
Khóe miệng Mộ Niệm Đồng run rẩy, “Thế này cũng gọi là phản bội sao? Anh lấy đâu ra trung thành trong cuộc hôn nhân này?”
Người Lục Tuấn Ngạn cứng lại. Anh ta cố gắng kìm lại cơn giận sắp không khống chế nổi, kìm nén hỏi lại, “Cho nên, cô đang trả thù tôi?”
“Trả thù?”
Anh ta cười lạnh nói tiếp: “Chẳng lẽ không đúng sao? Cô đang trả thù tôi vì hai năm kết hôn này tôi luôn vắng vẻ cô, bỏ mặc cô ở nhà mà phòng không gối chiếc, hư không tịch mịch?”
Mộ Niệm Đồng tức giận đến mặt xanh mét.
“Hóa ra, cô cũng chẳng phải là một trinh tiết liệt nữ* như tôi đã nghĩ!”
*: người phụ nữ kiên trinh, luôn giữ gìn tiết hạnh của mình
Lục Tuấn Ngạn cười đến ác liệt, “Rồi cũng sẽ có lúc cô không chịu được nỗi trống vắng này. Sao cô không trực tiếp nói với tôi. Chỉ cần cô mở miệng thì Lục Tuấn Ngạn này sẽ tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục mà mở lòng từ bi thỏa mãn cô!”
“Câm miệng!”
Mộ Niệm Đồng cười lạnh nói: “Anh Lục, đừng tự mình đánh giá cao bản thân như vậy! Tôi đâu có phải vì trả thù anh, chẳng qua là hưởng thụ cuộc sống một chút, không thể được à? Tôi hư không tịch mịch, ừ đấy, tôi chẳng lẽ không biết tìm một người đàn ông vĩ đại hơn anh để lấp nỗi trống vắng này sao? Thời đại này, khôn sống mống chết*, anh không đủ vĩ đại thì tất nhiên sẽ có người khác thay thế anh!” *: khôn ngoan thì sống, ngu dại thì chết
“Cô…” Lục Tuấn Ngạn bị cô chọc giận đến điên rồi.
Mộ Niệm Đồng chẳng để cho anh ta có cơ hội nói tiếp. Cô giật mạnh tay, thoát khỏi sự kiềm chế của anh ta rồi ưu nhã nói: “Anh Lục, anh cũng thấy đấy, bây giờ tôi đã ngoại tình, anh cũng chẳng muốn nhìn thấy mặt tôi. Tôi để hiệp nghị ly hôn trên bàn trong phòng làm việc, anh ký tên đi. Cứ như vậy, anh sống cuộc sống của anh, tôi sống cuộc sống của tôi, chẳng liên quan gì với nhau nữa.”
“Hay cho câu không liên quan gì nhau!”
Khuôn mặt Lục Tuấn Ngạn đỏ gay vì tức giận. Anh ta trừng mắt nhìn cô, đáy mắt hiện lên một tia tàn nhẫn, “Cô muốn ly hôn như vậy tôi lại càng không muốn cô được như ý! Mộ Niệm Đồng, chỉ có tôi mới có quyền nói hai chữ “ly hôn”, cô đừng có mơ!”
“Dựa vào cái gì?”
“Chỉ bằng tôi là chồng của cô! Là phụ nữ thì phải tuân thủ ghiêm ngặt nữ tắc*, cô không thấy là hành vi của mình đê tiện lắm sao?”
*: những chuẩn mực đạo đức của phụ nữ.