⬅ Trước Tiếp ➡
Người phụ nữ này chẳng hề xa lạ.
Ngày hôm đó, cô trực ban. Đêm hôm khuya khoắt, Lục Tuấn Ngạn đưa một phụ nữ mặc váy trắng và trên người đầy máu đến bệnh viện của cô. Cô ta đẻ non. Hình ảnh lúc đó quả thật khắc sâu vô cùng.
Lý Mộng Na là diễn viên dưới quyền Lục Tuấn Ngạn.
Sau đêm hôm đó, công ty anh ta đã dùng danh nghĩa quyên tặng từ thiện mà đưa cho bệnh viện một khoản tiền lớn để bưng bít.
Dù có như thế thì người trong bệnh viện cũng không thể giữ kín như bưng được. Họ một truyền mười, mười truyền trăm tin đồn: Lý Mộng Na cố ý mang thai đứa con của Lục Tuấn Ngạn và hy vọng dùng đưa bé này để uy hiếp, buộc anh ta phải ly hôn. Từ đây cô ta có thể một bước lên mây. Ai mà ngờ Lục Tuấn Ngạn lại ác độc như thế, anh ta đã tự mình chặt đứt mộng tưởng hão huyền của cô ta.
Đến nay vẫn chưa người biết được nguyên do mà Lý Mộng Na sinh non. Cô chỉ nhớ mang máng là khi Lục Tuấn Ngạn đưa cô ta tới bệnh viện, khuôn mặt của anh ta lạnh lùng vô cùng. Giống như là dù cô ta có chết hay sống thì anh ta cũng chẳng quan tâm.
Lý Mộng Na chân ướt chân ráo bước vào làng giải trí, lúc đó cô ta không có chỗ dựa. Bao năm nay không biết là đã có bao nhiêu scandal về cô ta.
Nghe nói, cô ta bước vào được giới giải trí là thông qua quy tắc ngầm. Và để có được địa vị như ngày hôm nay đều là do cô ta chăm chỉ “bồi ngủ”.
Anh ta chẳng lẽ lại thích loại phụ nữ tuy đẹp nhưng tầm thường như thế này sao?
Nói thẳng ra là – dơ bẩn.
Đột nhiên Mộ Niệm Đồng cảm thấy Lục Tuấn Ngạn thật hạ giá.
Cô vừa xoay người thì Lục Tuấn Ngạn nhìn thấy cô, “Đứng lại!”
Mộ Niệm Đồng dừng bước, quay đầu lại.
Lý Mộng Na cũng nhìn thấy cô, nụ cười nịnh nọt trên mặt cô ta lập tức cứng lại. Cô ta nhìn từ trên xuống dưới Mộ Niệm Đồng, ánh mắt từ tìm tòi nghiên cứu biến thành địch ý.
Đối lập với ánh nhìn của Lý Mộng Na, Lục Tuấn Ngạn nhìn thấy cô liền sững sờ, và rồi ngay lập tức tràn đầy kinh diễm.
Hóa ra, người phụ nữ này trang điểm xong lại đẹp như vậy.
Lý Mộng Na nhìn thấy vẻ kinh diễm trong mắt anh ta liền ghen tị vô cùng. Cô ta nũng nịu nói: “Tuấn Ngạn, em muốn bộ lễ phục trên người cô ta.”
“Đừng càn quấy.”
“Em muốn!”
Lục Tuấn Ngạn bực mình trừng cô ta một cái, cô ta liền an phận.
Lý Mộ Na là người thức thời và xem ánh mắt người ta rất chuẩn. Cô ta biết một khi Lục Tuấn Ngạn tức giận thật thì sẽ cô ta sẽ không sống yên được.
“Đi tới đây cho tôi xem!” Lục Tuấn Ngạn ngẩng đầu, ra lệnh nói.
Vợ gặp kẻ thứ ba
“Đi tới đây cho tôi xem!” Lục Tuấn Ngạn ngẩng đầu, ra lệnh nói.
Anh ta ra lệnh không có nghĩa là Mộ Niệm Đồng sẽ nghe theo.
“Bộ này tôi không thích, đổi bộ khác.”
“Không thích?”
Lục Tuấn Ngạn không vui hỏi: “Vì sao?”
Mộ Niệm Đồng ngoái đầu lại, nói chậm rãi từng chữ một, “Vì anh đã chọn nó. Tôi mặc thấy chán ghét vô cùng.”
Lục Tuấn Ngạn ngây người. Khuôn mặt anh ta trầm xuống. Lời nói đầy khiêu khích này quả thật chọc anh ta tức giận.
Lý Mộng Na bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, “Hừ! Người phụ này chẳng biết điều chút nào. Đây là vật cưng mới của anh à?”
Loại phụ nữ này mà cũng xứng ư?
Cô ta đứng dậy, đi đến trước mặt Mộ Niệm Đồng, nhìn chăm chú khắp người cô, cẩn thận đánh giá, cuối cùng cũng nhận ra cô.
“Ôi, cô không phải là bác sĩ phẫu thuật hôm đó sao?” Khuôn mặt Lý Mộng Na xanh mét.
Không phải vì cái gì khác mà là vì lúc đó, Mộ Niệm Đồng phẫu thuật rất thô bạo, không hề nhẹ nhàng chút nào. Cô ta có cảm giác là người phẫu thuật cho cô ta là kẻ có tâm lý vặn vẹo.
Đau…
Đau đến toàn thân tê liệt, đau đến mức cô ta sẽ không bao giờ quên được.
Lúc đó Lý Mộng Na đau đến chết đi sống lại nhưng Mộ Niệm Đồng vẫn thản nhiên như không, động tác đều đều như máy. Thấy mặt cô ta tái xanh vì đau đớn cô thậm chí còn đưa túi thai vừa được lấy ra tới trước mặt cô ta, ý vị sâu xa nói: “Cô có muốn lưu chút gì đó làm kỉ niệm không?”
Lúc đó Lý Mộng Na bị tiêm thuốc tê nên muốn chửi cũng chẳng chửi được.
Rất biến thái!
Bác sĩ đều vô cảm như vậy sao?
Nhưng mà sao cô ta lại ở đây?
Lý Mộng Na bắt đầu suy nghĩ miên man.
Sẽ không phải là sau khi phẫu thuật cô ta đã dùng chiêu trò nào đó câu dẫn Lục Tuấn Ngạn chứ?
⬅ Trước Tiếp ➡