⬅ Trước Tiếp ➡
“Trong người hoàng thượng có cổ độc Khiên Cơ, ngày mười lăm mỗi tháng đều phải chịu sự đau đớn tột cùng, lần nào cũng là cửu tử nhất sinh. Lần này vào núi chính là để áp chế sự phản phệ của cổ độc lúc này đây.” Vân Hiên trả lời Tư Tuyết ngay như biết nàng muốn hỏi gì.
Dù sao Hoàng thượng không bảo Tư Tuyết tránh đi chỗ khác đã nói lên việc Hoàng thượng tin tưởng Tư Tuyết. Nếu Hoàng thượng đã tin tưởng nàng, như vậy về lý thì họ cũng nên tin tưởng.
Sau khi Tư Tuyết nghe thấy mấy chữ cổ độc Khiên Cơ, sắc mặt của nàng lập tức thay đổi, nàng mím môi, không nói gì.
Mà sắc mặt của Hàn Hâm và Vân Hiên đều có chút khó coi, tựa như họ cũng bất lực đối với loại cổ độc này.
Tư Tuyết khẽ nhíu mày, lấy tay chọc chọc cỏ trên mặt đất.
Nàng cũng đã từng nghe lão già thối kia nói về cổ độc Khiên Cơ. Nói đơn giản thì đây đã loại cổ bá đạo nhất thế gian, cũng chính là loại độc hung tàn nhất thế gian.
Thuốc giải thì thật sự có, nhưng nó yêu cầu mười loại dược liệu cực kỳ khó tìm, mà phương pháp giải độc cũng vô cùng xảo quyệt.
Sau một lúc im lặng, Tư Tuyết nhấp nhẹ môi.
Cuối cùng nên nói là Quyền Mạch Ngự may mắn hay là nàng xui xẻo đây? Từ nhỏ nàng đã ngâm mình trong các loại nước thuốc mà lớn lên, từng trải qua cửu tử nhất sinh nên thể chất của nàng đúng lúc lại có thể áp chế được cổ độc Khiên Cơ.
Lúc này, đêm đã khuya, Quyền Mạch Ngự còn đang chuyên tâm mà đả tọa.
“Đói bụng quá đi à…” Tư Tuyết chán nản mà than thở, tủi thân chép chép cái miệng nhỏ.
Vân Hiên một lòng chỉ chú ý đến Quyền Mạch Ngự, hắn ta nghe thấy câu oán giận của Tư Tuyết thì không khỏi bĩu môi.
“Không có tiền đồ.” Vân Hiên mắng Tư Tuyết một câu rồi lấy lương khô từ trong tay nải của mình ra, ném cho Tư Tuyết.
Tư Tuyết vừa nhận lấy lương khô là cười tươi như hoa ngay, cắn vài miếng liền.
Vân Hiên và Hàn Hâm tiếp tục chú ý đến Quyền Mạch Ngự, còn Tư Tuyết thì lại chuyên tâm mà giải quyết đồ ăn.
Lúc này, Quyền Mạch Ngự bỗng nhiên có chuyện. Quyền Mạch Ngự đột nhiên kêu lên một tiếng, sau đó phun ra một búng máụ
“Hoàng thượng ” Hàn Hâm và Vân Hiên đồng thời hô to.
Mà động tác ăn bánh của Tư Tuyết cũng ngừng lại, nàng liếc mắt nhìn Quyền Mạch Ngự một cái, sau đó sắc mặt Tư Tuyết nháy mắt biến đổi. Chết tiệt, cổ độc trên người Quyền Mạch Ngự đã tới tình trạng này rồi cơ à
“Đưa ta qua đó đi ” Tư Tuyết ném bánh, đứng dậy rồi đi đến bên cạnh Vân Hiên, nặng nề nói.
Vân Hiên ngạc nhiên nhìn Tư Tuyết.
“Ngươi nói cái gì? Ngươi có biện pháp à?” Vân Hiên trầm giọng hỏi.
Lần đầu tiên nhìn thấy Tư Tuyết, hắn ta đã cảm thấy Tư Tuyết nhất định không phải là người đơn giản, nếu không thì sao nàng có thể ở cạnh hoàng thượng được.
“Đừng nhiều lời nữa, đưa ta qua nhanh ” Tư Tuyết không có thời gian nói nhiều lời với Vân Hiên.
Vân Hiên liếc nhìn Tư Tuyết một cái, thần sắc hắn ta có chút kỳ lạ khó lường. Cuối cùng hắn ta cũng không nói gì nữa mà túm lấy Tư Tuyết rồi dùng nội lực, quăng Tư Tuyết về phía Quyền Mạch Ngự.

⬅ Trước Tiếp ➡